Lửa Tình - Chap 2 : Lần Đầu Tiên Đi Cắt Tóc
Cập nhật lúc: 2026-04-20 14:37:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Viện trưởng qua đời một cơn bạo bệnh, và Nhật Minh -- hai em nương tựa .
Mười bảy tuổi, cái tuổi mà những tân sinh viên bước trường đại học thì chính thức làm, nhận làm việc trong một nhà hàng sang trọng, cho sang thôi chứ công việc thường ngày của là dọn dẹp vệ sinh trong nhà hàng, vì đủ tuổi lao động nên chỉ thể làm sáng sớm khi ai, đó nghỉ buổi trưa, và ban đêm khi khách về hết, dọn vệ sinh phòng bếp mang rác đổ. Công việc là nhờ Nhật Minh xin cho , là quản lý chịu trách nhiệm cho sự thoải mái và an của tất cả khách hàng lưu trú tại khách sạn, và những phản ánh hài lòng của khách đối với nhà hàng, phong nhã tuấn tú giỏi, thể về phương diện đều giỏi, bề ngoài vui vẻ hòa đồng, là mẫu lý tưởng cho các cô gái hiện đại mơ ước. Tôi luôn xem Nhật Minh là thần tượng để phấn đấu.
Hôm nay là ngày đầu tiên làm, chuẩn thứ thật , nhưng công việc dọn vệ sinh thì cần chuẩn gì chứ, cần chuyện nhiều nên cũng nhiều áp lực.
Nhật Minh ở bàn ăn đầu cửa phòng Cửu Thiên vọng : “Em xong ? Ra ăn sáng chở luôn.”
Nói sang ăn.
Tôi từ từ bước khỏi phòng ngay ngắn mặt Nhật Minh, chút ngượng ngùng:
“Em... xong .”
“Vậy để xem em thế nào.”
Dứt lời Nhật Minh ngước lên, đôi mắt đen chớp chớp , vì Nhật Minh cứng đờ với vẻ mặt ngạc nhiên mà chằm chằm .
Gương mặt trắng nõn thư sinh từng tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, một đôi mắt nâu đen trong xanh như mặt nước hồ mùa thu, đôi môi nhỏ chút hồng thuận. Ánh mắt Nhật Minh cứ tham lam mà lấy để mặt, Cửu Thiên ngượng ngùng cúi đầu, Nhật Minh thấy liền lấy bình tĩnh mỉm mà :
“Thật uổng nếu em làm diễn viên, , bộ hợp với em…. Ngồi xuống .”
Nhật Minh Cửu Thiên xuống ghế, tiếp:
“ Anh đăng ký cho em một tài khoản facebook, khi rảnh rỗi em thể livestream dạy nấu ăn, cần thiết thấy mặt, chỉ cần để camera xát bếp, thể thấy thao tác của em là . Anh thấy em nấu ăn ngon, cái đó cũng giúp em giao tiếp hơn với , em thấy thế nào?”
Tôi vẫn chăm chú ăn, đáp lời : “Em…. Không chắc… sẽ thử.”
Thường ngày chỉ quanh quẩn trong nhà, rảnh rỗi thì phụ viện trưởng nấu ăn, khi viện trưởng mất thì cũng đảm nhận việc nấu ăn cho Nhật Minh, nên thường chuyện bếp nút cũng tạm , vì cứ ở trong nhà nên chú ý đến ngoại hình làm gì. Hôm nay làm thì tương tất một chút mới . Facebook cũng từng nhưng nhiều, thời đại công nghệ thông tin, đối với như đúng là trở nên lạc hậu trong chính cái văn minh mà đang sống. Sau thể cứ mãi dựa dẫm Nhật Minh, lập gia đình cuộc sống riêng.
Xem kiếm tiền còn học nhiều, đầu tiên hoà đồng với xã hội .
Suy nghĩ miên man một hồi ngẩng đầu lên, chợt thấy Nhật Minh đang ăn nhưng cũng chuyên tâm, chốc chốc cứ ngước lên cúi xuống, cũng quan tâm lắm đến ánh của .
hiện tại trong lòng Nhật Minh chút cảm giác khác lạ, tự chủ mà Cửu Thiên nhiều thêm một chút, khóe môi bất giác cong lên, nghĩ thầm: “Thường ngày em thật đơn giản, nhưng hôm nay…. Em lớn thật .”
Sau khi ăn xong Nhật Minh và Cửu Thiên cùng lên xe máy đến chỗ làm, chiếc xe cũ gắn liền với hai em lâu nên dù tiền Nhật Minh cũng đổi xe mới, một lý do khác là vì lúc nào cũng trở Cửu Thiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lua-tinh-gkcf/chap-2-lan-dau-tien-di-cat-toc.html.]
Vị trí ban đầu của chỉ là vệ sinh bếp sạch sẽ, nhưng lúc bận rộn cũng giúp xử lý một vài thứ đơn giản… Chẳng hạn như gọt khoai tây, cà rốt… bình thường chỉ cần dọn sạch rác. Tôi tuy ít và ngại giao tiếp nhưng tay chân lanh lẹ, hiểu, phân loại gom rác trong bếp, thỉnh thoảng giúp nhặt rau làm vài món đơn giản.
Thừa dịp vẫn bận tối mắt tối mũi, lau xong những gì cần lau, kéo những gì cần kéo, đó phòng đồ. Những lúc việc, phòng đồ là nơi chọn để ngủ và tránh khác làm phiền, vì ở đây cái tủ đựng dụng cụ nhà bếp lâu sử dụng, họ sẽ bỏ hết đó, nhưng đồ cũng nhiều, dư một góc tối nên thường chui đó để ngủ, nhạc, chuyện một . Nhiều khi ngủ quên nên quản lý bếp la lối.
“Cậu điếc ! gọi ? Lúc nào cũng chui phòng đồ làm gì, đuổi ?”
Anh là Hứa Nghiêm là quản lý bếp, lúc nào cũng hâm doạ sẽ báo cho cấp đuổi cổ , nhưng kỳ thật bao giờ báo cả, chỉ cần gặp mặt là cứ chằm chằm , từ ngày mới làm đến nay đều như .
Làm một năm, dần dần quen với công việc, và cũng quen với trong nhà hàng. Hôm nay là chủ nhật nghỉ nguyên ngày, nhưng Nhật Minh chỉ nghỉ buổi chiều, buổi sáng đến nhà hàng vì một đoàn khách du lịch sáng nay sẽ đến.
Buổi sáng Nhật Minh nấu một ít súp ăn với bánh bao, cho giúp, là những ngày khác em nấu nhiều nên hôm nay nấu cho em ăn. Dọn bàn xong, hai em cùng xuống ghế. Nhật Minh đưa chén súp, nhận lấy thổi thổi uống một ngụm. Nhật Minh đột nhiên duỗi tay vén tóc mái của qua một bên, nghiêng mặt .
“Tóc em dài quá , nên cắt tóc.”
Tôi ngẩng mặt lên, nuốt hết súp trong miệng:
“Anh giúp em cắt tóc ?”
Nhật Minh lắc đầu: “Khi em còn nhỏ, vì sợ lạ nên mới giúp em cắt tóc. Hiện tại em lớn , còn làm, ‘cái răng cái tóc là gốc con ' thể tự tiện cắt tóc cho em , ngộ nhỡ lỡ tay làm em xí, làm sẽ em đó.”
“Em lo khác , em họ mà sống.”
Nhật Minh vuốt vuốt tóc : “Anh , nhưng em nên tiếp xúc với nhiều hơn, đến tiệm cắt tóc sửa sang đầu tóc làm cũng đúng ?”
Tôi gì cứ cấm đầu ăn cho xong buổi sáng.
Nhật Minh : “Hay em rủ Thái - bạn em cùng , , tối gặp tóc gọn gàng đó.”
Tôi gì chỉ gật gật đầu.
À nên về bạn của một chút. Thái là bạn hàng xóm, sở dĩ nó và thể làm bạn với chắc là do nó tính kiên nhẫn. Lúc còn học, mỗi ngày nó đều đến nhà viện trưởng làm quen với , cứ theo đuôi đòi làm bạn, trong xóm chỉ là trẻ con, nhưng tại nó thích chơi với . Mất hết một năm cả hai mới chân chính chuyện. Sau Thái cũng là bạn duy nhất mà .
Nhật Minh , khi ăn xong lấy điện thoại gọi cho Thái rủ nó cắt tóc, nhưng gọi mãi cũng thấy nhấc máy. Thế là lấy hết can đảm tự tiệm cắt tóc một .
Đứng salon tóc dành cho nam ‘Chuẩn Men’ cứ thấy nhộn nhạo trong lòng, chỗ cắt tóc như , chắc sẽ đắt tiền lắm, nữa nữa về. Chưa kịp nghĩ nhiều, bên trong tiệm chạy chào đón.
“Anh cắt tóc gội đầu, mát xa các kiểu, thứ gì cũng , nào đừng ngại.”