Lửa Tình - Chap 1 : Tôi Là Một Con Người.

Cập nhật lúc: 2026-04-20 14:20:52
Lượt xem: 0

Tôi là một đứa trẻ mồ côi, một ngày trời đêm lạnh giá, ai đó vứt bỏ ngoài thùng rác cạnh cô nhi viện.

Tôi hiểu tại ? Chẳng lẽ sinh thật sự đáng sống đời đến nỗi họ thể bỏ cửa cô nhi viện, mà đem bỏ thùng rác, nếu họ xem là rác, cớ tạo bỏ rơi?

cũng may mắn, chắc lẽ do ông trời còn thương xót cho một sinh linh nhỏ bé, mà một đổ rác nhặt và đưa cô nhi viện. Viện trưởng đặt tên cho là Cửu Thiên, nghĩa của cái tên là đứa bé từ chín tầng trời cao rơi xuống, thượng đế ban tặng. 

Nhiều lúc nghĩ về tên , cảm thấy cứ quái dị xa xôi thể hiểu . Mỗi khi buồn về phận của bản thì viện trưởng -- bà nắm lấy tay mỉm , dùng cái tên mà bà đặt cho để khuyên nhủ.

: “Con là món quà của thượng đế, là thiên sứ sẽ mang đến niềm vui và hạnh phúc cho , những bỏ rơi con, họ điều đó, nên con cần buồn, con làm cho họ cảm thấy hối tiếc, bằng cách sống thật , thật vui vẻ mới .”

 Đó cũng là hy vọng của bà khi thấy là đứa trẻ thông minh nhanh nhẹn và vẻ bề ngoài tuấn tú ưa hơn bao nhiêu đứa trẻ khác nhiều. 

mỗi ngày lớn dần, những gì ngược với những vì bà mong đợi, riêng chỉ ngoại hình là khá

Tôi trở nên nhút nhát, ít , khi cả ngày lấy một lời nào, lúc nào cũng sợ hãi những thứ nhỏ nhặt. Bọn nhóc xung quanh  trêu chọc gọi là rác, nhưng bọn chúng cũng khác vì, cũng vứt bỏ, mỗi đứa mỗi cảnh khác , chỉ là khốn khổ nhất. Vì ngay cả cái họ cũng là bản mang họ gì. Những đứa trẻ sống chung trong cô nhiên viện, khi bỏ rơi, chí ít cũng kèm theo tờ giấy khai sinh ghi ngày sinh tháng đẻ cùng với tên họ cha hoặc , để trong cô nhi viện thể đặt cho nó cái tên chỉnh. Tôi thì chỉ hai chữ Cửu Thiên do viện trưởng đặt cho, đơn giản thế thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lua-tinh-gkcf/chap-1-toi-la-mot-con-nguoi.html.]

Có nhiều đứa những gia đình khác nhận nuôi, riêng lượt hai ba gia đình nhận, nhưng cuối cùng họ cũng mang trả cô nhi viện, lúc đầu họ nhận nuôi là do ngoại hình của khá dễ thương ngoan ngoãn ít , cứ nghĩ sẽ dễ dạy và lời, nhưng khi mang về mới lầm lì nhút nhát, khó gần gũi cả ngày năng gì, nên họ mang trả cô nhi viện. 

Một ngày mùa hè, một gia đình nọ đến cô nhi viện, họ chọn ai khác , viện trưởng cho họ về vấn đề của để họ thể suy nghĩ nên nhận nuôi , nhưng họ vẫn quyết định nhận vì vẻ bề ngoài đáng yêu ít , là một đứa trẻ ngoan, họ con trai nhỏ của họ một trai như , một bạn hiền lành để chơi cùng, đứa con của họ quá hiếu động phá phách, nên chơi với đứa trầm tĩnh sẽ hơn. 

Cứ tưởng là việc sẽ êm , nhưng một năm chuyện xảy , bỏ trốn khỏi ngôi nhà đó, lang thang ngoài công viên đó ngất , nhờ công nhân vệ sinh quét rác gần đó thấy mà đưa bệnh viện, với đầy những vết thương lớn nhỏ , mất một tháng để điều trị vết thương bên ngoài và mất đến một năm để điều trị tâm lý cho

Sau khi bệnh viện một tháng,  mới viện trưởng cho , gia đình nhận nuôi ngày rời khỏi xảy hỏa hoạn, đám cháy thiêu đốt ngôi nhà, vợ chủ nhà may c.h.ế.t cháy, chỉ chồng là còn sống sót. Những ngày đó tin phóng hỏa chính là đàn ông -- chủ của ngôi nhà đó.

vì nghiện rượu và ghen tuông, ông   đ.á.n.h vợ ngất đó phóng hỏa đốt nhà. Ông tống giam, đó kết tội bảy năm tù, vì lúc gây hỏa hoạn bản ông say do uống nhiều rượu, làm chủ hành vi của .

Sau những chuyện xảy , càng trở nên khó tiếp cận, tâm lý định, thường xuyên dùng t.h.u.ố.c mới thể lấy bình tĩnh. Viện trưởng đem về nhà để thể điều trị hơn khi tiếp xúc với khí ấm áp của gia đình. Bà một con trai lớn hơn đúng mười tuổi, tên là Nhật Minh, thương , chắc lẽ vì nghĩ là trẻ mồ côi, thường chở học, luôn là bảo vệ khi bọn trẻ trong lớp bắt nạt. 

hội chứng khó giao tiếp còn gọi là rối loạn nhân cách tránh né, một trạng thái bình thường của nhân cách con khi gặp biến cố tâm lý, đặc điểm chung là sự ức chế về mặt xã hội, tự đ.á.n.h giá thấp bản nhạy cảm đối với phán xét thuận lợi của khác đối với . Đây là một dạng trong nhóm bệnh rối loạn nhân cách, một kiểu ám ảnh xã hội lan tỏa. Người bệnh nghèo nàn trong các mối quan hệ, họ thường chỉ vài bạn, ít tham gia các hoạt động chung của xã hội, nên chỉ thể học hết cấp hai đó là ở nhà phụ việc nhà với viện trưởng.

Tôi luôn coi đây là gia đình của , trai, những ngày tháng hạnh phúc đó giúp bệnh tình của khá lên nhiều.

Loading...