“Lừa” người về dinh - Chương 7: “Lừa” người về dinh (7)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 14:48:35
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bật đèn phòng khách lên, phát hiện một dáng thẳng tắp đang im lìm ghế sofa đối diện——”Ôn Trạch?!”

Tôi dọa cho hết hồn, sợ hãi vỗ vỗ n.g.ự.c để trấn an:

“Anh ở nhà bật đèn?!”

Đối phương chằm chằm , sắc mặt tối sầm, một lúc lâu mới dời ánh mắt, dậy lên tiếng hỏi:

“Bận đến giờ , đói ?”

Như thể chuyện vẫn như bình thường.

Tôi phiền , bản một ngày làm việc mệt rã rời , còn lo việc nấu ăn nên thuận miệng ăn .

ngay đó, lời dứt——”Ọc…” một tiếng, bụng kêu lên một tiếng vang dội vì đói.

Huhuhu! Nếu giờ cái gương, chắc chắn thể thấy khuôn mặt đỏ đến mức nhỏ m.á.u luôn mất thôi!

Khóe môi của Ôn Trạch khẽ cong lên, rằng, thẳng bếp nấu mì cho . Anh như lơ đãng buột miệng:

“Đã làm gì thế? Đến cơm mà em cũng buồn ăn.”

Tôi , làm ở văn phòng luật chứ nhà ăn mà bao cơm.

Không lâu , Ôn Trạch bưng tô mì đặt lên bàn.

Sợi mì thủ công, ăn kèm nước súp hầm sâm núi nhiều giờ liền, thêm chút rau cải non xanh mềm.

Vị ngon, ấm.

lòng hiểu cảm thấy chột , luôn một cảm giác rằng tất cả những điều vốn thuộc về .

Dường như hôm nay Ôn Trạch nhiều, chỉ lặng lẽ ăn với , thu dọn chén bát đem rửa.

Tôi bóng lưng cao lớn của , lên tiếng:

“Sau làm xong việc thì đừng vội về nấu cơm cho em nữa. Em ăn tạm cái gì cũng . Trước giờ em vẫn quen mà.”

Ôn Trạch đáp, nhưng thể cảm nhận rõ tấm lưng của khẽ cứng .

Tôi chỉ cảm thấy, chúng cứ nên như một cặp vợ chồng bình thường sống cùng .

, cũng ánh “trăng sáng cao” của . Anh đối với như , thật sự là quá sức, cũng quá thiệt thòi, còn chẳng thể gánh nổi sự t.ử tế .

Ngoài , còn gì để nữa, bước lên cầu thang, định phòng làm việc, nhưng giọng của Ôn Trạch đột ngột vang lên từ phía gọi .

Tôi mấy bậc cầu thang, từ cao xuống . Lồng n.g.ự.c Ôn Trạch phập phồng, sắc mặt tái nhợt, dáng vẻ như thể đang giằng xé và đau khổ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lua-nguoi-ve-dinh/chuong-7-lua-nguoi-ve-dinh-7.html.]

“Hôm nay em đến bệnh viện là để đưa điện thoại cho , là...”

“Ừm?”Hay là gì?

Anh cúi đầu, hít một thật sâu :

“Nguyễn Ninh, chúng làm đám cưới .”

Hả? Chuyển cảnh mạnh quá đó!

“Không , em…”Dạo gần đây đang bận tranh vị trí partner ở văn phòng luật, công việc bận bịu đến mức đầu bù tóc rối.

nếu vượt qua đợt , thể xin phép nghỉ để kết hôn và nghỉ phép năm, đó thể định và lên kế hoạch cho đám cưới một cách chu đáo.

Thế nhưng còn kịp giải thích, sắc mặt của Ôn Trạch vốn đang u ám, đột nhiên nhếch môi , nhưng nụ chạm đến đáy mắt:

“Hay là em từng nghĩ sẽ ở bên lâu dài, nên dứt khoát khỏi cần đám cưới, cho dễ chia tay?”, kèm là ngữ điệu lạnh lẽo đến đáng sợ.

“?!”

“Anh đang bừa gì ?”

Tôi nghĩ, chuyện làm đám cưới, nếu là thỏa thuận ngầm giữa đôi bên thì cũng thể trách mỗi . Lúc quyết định kết hôn, đúng là công việc thể từ chối. Ban đầu từng ý định chờ công tác về từ từ bàn chuyện hôn lễ cũng muộn.

Kết quả là Ôn Trạch cứ một hai bắt đăng ký kết hôn ngay hôm công tác cho bằng . Lúc cảm thấy mơ hồ, nhưng nghĩ kỹ thì cũng chẳng khó hiểu—— Chúng vốn quen qua mai mối, nền tảng tình cảm.

Chỉ vì cha thúc giục, điều kiện hai bên tương đương, nên mới ghép tạm “về chung một nhà”.

Có thể Ôn Trạch cũng trông mong gì ở đám cưới cả, hoặc thậm chí thấy phiền phức, nên mới tổ chức đám cưới càng sớm càng .

Mặc dù cảm thấy thất vọng, nhưng thể hiểu .

Vậy mà giờ đây ngược trách ?

Tại ? Người trong lòng sắp , nên vội vàng tìm một cái cớ để đẩy ?

Tôi giận đến mức nên lời, lập tức phòng làm việc, đóng sầm cửa .

Nhìn chiếc giường nhỏ đặt trong phòng làm việc, nơi để ngả lưng nghỉ ngơi tạm thời, lòng càng thêm bức bối——

Căn nhà là của , Ôn Trạch cũng nhà riêng. thấu hiểu việc vì nhà gần văn phòng luật hơn nên từ khi kết hôn, chuyển qua ở cùng với .

Từ lúc chuyển đến, mỗi ngày đều nhắc ngủ sớm, quản đừng thức khuya. Đã từ lâu còn ngủ chiếc giường nhỏ nữa.

Bây giờ để tránh ngoài và đối mặt với bộ mặt giận dữ của , lẽ tối nay sẽ ngủ ở đây!

Chiếc giường nhỏ từng là biểu tượng cho sự quan tâm, bao dung và chăm sóc mà Ôn Trạch dành cho . Không ngờ giờ trở thành công cụ để trốn tránh khỏi .

Loading...