Một tuần , cuối cùng Ôn Trạch mới cho ngoài làm, trong lòng lặng lẽ tặng đối phương một “like”.
Nói thật thì ngoài cái tính nghiêm khắc , Ôn Trạch thực là một . Mỗi ngày ngoài giờ làm việc thì đều dành thời gian chăm lo cho từng li từng tí.
Vì để tạo điều kiện thuận lợi cho việc vết thương nhanh chóng hồi phục, bắt động việc nhà; bữa cơm nào cũng hợp tác với trong việc ăn uống thanh đạm.
nếu kể điểm của Ôn Trạch, là ——
Ôn Trạch ngủ ngoan, cử động dễ làm rách miệng vết thương, thế nên nhất quyết đòi ôm ngủ cùng.
Thực chúng là vợ chồng, việc tiếp xúc mật là chuyện đỗi bình thường, hơn nữa với tình trạng của như hiện giờ, chúng thể “làm gì ”. Có điều sáng nào cả hai cũng thức dậy trong tư thế nửa “súng cướp cò” + nửa “ mật một cách khác thường”.
Một bên nghi ngờ Ôn Trạch thèm khát sắc của , mặt khác đối phương tỉnh bơ rằng buổi tối ngủ ngoan, thể nào quản nổi .
Chuyện xảy hàng ngày, thể nào tìm kẽ hở, đến mức ngay cả cũng bắt đầu nghi ngờ chính bản , tự hỏi liệu đêm nào cũng tập đ.ấ.m bốc quân thể quyền giường mỗi ngày ?
Ban đêm, Ôn Trạch ôm chặt , cảm nhận đang giãy giụa. Giọng trầm dày của như luồng điện quét ngang tai:
“Đừng cựa quậy, cẩn thận coi chừng rách vết mổ.”
Đã một tháng mà vẫn lành?
Người thì bảo cắt ruột thừa, còn tưởng mổ cắt bỏ khối u mất!
Bắt đầu hoài nghi luôn cả trình độ chuyên môn của Ôn Trạch.
Trùng hợp lúc tiếp một khách hàng nữ, cũng là bác sĩ! Trong lúc trò chuyện, tiện thể hỏi xin tư vấn từ cô .
Khách xem vết mổ của :
“Đây là mổ nội soi, kỹ thuật , vết thương nhỏ, tình trạng viêm dính ổ bụng. Với cô còn trẻ, thể lực ...”
“Theo lý thuyết mà , bình thường chỉ cần nửa tháng là bình phục.”
Tôi lập tức như gặp cứu tinh, kích động vỗ tay:
“ đúng! Tôi cũng thấy . ông chồng nhà cứ đòi ôm ngủ mỗi tối, gì mà sợ động vết thương!”
“Tôi bảo...”
Chưa kịp hết câu, khách hàng cạn lời:
“Luật sư Nguyễn, chị đây đang khoe hạnh phúc chứ gì?”
…
Khách hàng nữ:
“Còn bảo xem vết thương giúp? Rõ ràng là dắt cún phòng mổ giếc diệt khẩu mà!”
“Tôi xin tuyên bố: hôm nay mong đều vui vẻ, trừ hai .”
“...”
Buổi tối, Ôn Trạch vén chăn lên giường , còn vòng tay qua ôm nữa chứ. Tôi nghiêng tránh , lên tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lua-nguoi-ve-dinh/chuong-3-lua-nguoi-ve-dinh-3.html.]
“Em hỏi bác sĩ khác, vết thương hồi phục định , cần sợ đụng trúng nữa.”
Ôn Trạch nhướng mày, hỏi:
“Bác sĩ khác?”
“Chồng em ở ngay đây, mà em hỏi bác sĩ khác ?”
Rõ ràng là đang gài , mà bây giờ sắm vai tổn thương thế ?
Tôi cũng chẳng ngại phản đòn:
“Phải đó. Biết năng lực chuyên môn của chuyên nghiệp hơn thì ?”
“Vậy thì vị bác sĩ phụ trách chính như chắc kiểm tra cẩn thận hơn .”
Vừa tháo kính xuống, một luồng ánh sáng sắc lạnh lóe lên khuôn mặt láng mịn, sáng lóa lòng .
... ...
Căn phòng diễm lệ bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Kết thúc, bật , cảm thấy thật ngốc.
Khi Ôn Trạch kiểm tra, thật sự dậy “tự vận động”, chờ đợi đối phương cho một lời giải thích rõ ràng——
Kết quả đ.á.n.h giá thấp độ mặt dày lưu manh của tên !
Cứ như , “ăn sạch đến giọt cuối cùng”!
Để bù đắp cho , Ôn Trạch xin nghỉ phép một ngày, ở nhà nấu cho ăn, mà công nhận một điều, tay nghề nấu ăn của ngày càng khá lên. Hơn nữa, Ôn Trạch cứ như là con sâu trong bụng , món nào nấu cũng đúng đều đúng gu thích.
Không ngờ chỉ tùy tiện xem mắt, vô tình “cưới” chồng nhỏ đảm đang hiền thục.
Công việc ở văn phòng luật thì vẫn bộn bề như , nhưng giống ngày xưa, giờ đây khi thành xong công việc, cực kỳ mong về nhà.
Dường như kể từ khi sự xuất hiện của Ôn Trạch, nhà còn là một căn phòng trống trải nữa, mà là một chốn bình yên ấm áp.
Hôm nay thắng một vụ kiện quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến việc thể đề bạt lên làm luật sư hợp danh .
Sau khi báo tin vui cho ba , đầu tiên nghĩ đến là Ôn Trạch.
Nghĩ đến mấy ngày qua bận đến tối mắt tối mũi, đều nhờ Ôn Trạch chăm sóc cho , tối cảm thấy cảm ơn cho t.ử tế, nên từ chối tiệc mừng do đồng nghiệp đề xuất, hẹn rằng để khi chính thức xác nhận thì sẽ mời ăn một bữa cơm .
Một trong các luật sư hợp danh, Chu Diễn, bước đến cạnh , lên tiếng:
“Văn phòng bên cạnh chuẩn sẵn cho cô từ lâu .”
“Cảm ơn luật sư Chu.”
Chu Diễn chỉnh áo vest, tiếp:
“Nhà chúng cùng hướng, tiện đường đưa cô về nhé?”
lúc đó, Ôn Trạch nhắn tin hỏi tan làm , là sẽ tới đón , nghĩ đến chuyện gần đây quá vất vả nên bảo cần .
Hơn nữa, Chu Diễn thật sự tiện đường, thế nên lên xe về nhà.