“Cậu xem, đây từng bao theo đuổi: dịu dàng , chu đáo ân cần , bá đạo ngang ngược cũng thiếu, trai giàu đủ cả. Thậm chí tớ còn tưởng tượng đám cưới của thế nào nữa cơ...”
Rồi cô bắt đầu say sưa tưởng tượng, chọc đến nỗi ngậm miệng:
“Nói lắm, tới khi cưới , tớ sẽ bê nguyên xi plan của áp dụng nha...”
Vừa dứt lời, cửa phòng bật mở—— là Ôn Trạch, theo phản xạ che điện thoại , trong lòng chột .
Mặc dù câu “Lần tới khi kết hôn sẽ làm việc chuyện ” là một meme phổ biến mạng, điều mặt ông chồng hợp pháp thì vẫn thấy cho lắm.
dường như đối phương thấy, biểu cảm vẫn bình thản như thường.
Tôi thở phào.
“Vết mổ còn đau ?”
“Hết đau .”
Ôn Trạch gật đầu, kế đến xuống ghế sofa bên cạnh, mở laptop , bắt đầu làm việc.
Tới lúc mới nhận đối phương mặc blouse trắng mà là sơ mi màu sáng, nó khiến đàn ông trông nhã nhặn điềm đạm.
Hai chúng ai gì, trong phòng bệnh chỉ còn âm thanh tiếng gõ phím lách cách vang lên.
“Anh về nghỉ ngơi ?”
Thậm chí Ôn Trạch buồn ngẩng đầu lên, chỉ đáp:
“Tối nay ở đây, chăm sóc em.”
“?!”
“Không cần ...”
“Muốn đuổi ?”
Chuẩn cần chỉnh, gì thì , thực sự ở chung phòng với Ôn Trạch. Không hiểu , nhưng ngay từ đầu gặp, khiến cảm thấy áp lực.
Lần duy nhất thấy Ôn Trạch là khi chúng chụp ảnh cưới, và nhân viên yêu cầu đừng nghiêm túc như . Trong lòng thì nghĩ , nhưng ngoài miệng vẫn viện cớ ngụy biện:
“Chỉ là làm phiền thôi? Trong viện nhiều bác sĩ và y tá trực mà~”
“Có cần kể em về các biến chứng nguy hại phẫu thuật ?”
“Lỡ ai bên cạnh, mà gọi y tá kịp thì sẽ thế nào...”, Ôn Trạch bất ngờ thẳng dậy, đẩy gọng kính lên, ánh mắt nghiêm túc, bổ sung thêm,”Hay là, em gọi ba tới chăm em?”
“Đừng đừng đừng!”
Nhị vị phụ nhà mà đến, thể nào câu đầu tiên cũng là mắng quý trọng thể, kế đến sẽ vì mà lo đến sốt vó, làm chính tức đến phát bệnh theo.
Vậy là, Ôn Trạch thành công thuyết phục để ở .
Lại đó, Ôn Trạch giúp rửa mặt, đ.á.n.h răng, thậm chí là... trông chừng vệ sinh (gì mà theo kiểu hoa mỹ là sợ động làm rách miệng vết thương), và một chuỗi hành động ngượng đến mức độn thổ đó, cuối cùng cũng yên trở .
(Hoàn hợp thức hóa nghi ngờ của rằng đàn ông đang mượn vỏ bọc chăm sóc để ngắm nhan sắc mỹ miều của bổn cung đây mà!)
Nửa đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lua-nguoi-ve-dinh/chuong-2-lua-nguoi-ve-dinh-2.html.]
“Nguyễn Ninh.”
“Hửm...?”
Tôi trở , mơ màng mở mắt, thấy Ôn Trạch nghiêng chiếc giường phía đối diện. Ánh trăng rọi lên mặt , trong trẻo mà u buồn.
“Đến một đám cưới, em cũng cho ?”
…
Điên , chắc chắn điên thật !
Đêm qua mơ thấy Ôn Trạch ấm ức rằng yêu , ngay đến cả một đám cưới cũng chẳng chịu cho ?
Ôn Trạch là ai? Chính là cái tên “La Sát mặt lạnh” đó chứ ai!
Thậm chí sáng nay còn thẳng tay cho ăn sáng, báo hại lúc kiểm tra phòng bệnh, bụng réo ùng ục, thành công tạo nên một trận nữa.
Ấy mà Ôn Trạch vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, đưa tay đẩy gọng kính lên, cất giọng :
“Ừm, phẫu thuật, việc bài khí thông suốt .”
Mặt mũi của “Nữ luật sư tài sắc vẹn ” của giấu đây?
Ôn Trạch, nhất đừng để rơi tay !
Coi chừng nắm cơ hội, nhất định sẽ từ “bào chữa trắng án” biến thành “chung giam giữ” cho mà xem!
Sau phẫu thuật ba ngày là thể xuất viện , chỉ mong lao ngay về văn phòng làm việc càng sớm càng thôi.
Ôn Trạch việc hồi phục phẫu thuật quan trọng hơn, thậm chí còn dọa nếu như lời thì sẽ mách ba .
Huhuhu...
Hết cách, chỉ còn cách theo sắp đặt, ngoan ngoãn ở nhà tĩnh dưỡng, kể cả nếu làm việc thì cũng giới hạn trong hai tiếng.
Suốt thời gian còn , Ôn Trạch thậm chí còn cấm chằm chằm màn hình máy tính tối đen như mực, bảo rằng làm thế hại mắt, đó nên quan sát cây xanh thì hơn?
Anh quản cực kỳ nghiêm, cho một kẽ hở nào.
Một hôm, cố tình hỏi thăm y tá thì hôm đó Ôn Trạch lịch phẫu thuật, ngay lập tức, bắt tay làm việc.
Không ngờ Ôn Trạch đột ngột vội vội vàng vàng chạy về nhà, báo hại khiến còn tưởng trong nhà lắp camera, thấy lén làm việc nên gấp rút về để “chỉnh đốn” nữa chứ.
Kết quả đối phương thẳng bếp, hơn nửa tiếng thì bưng một nồi cháo thịt bằm trứng bắc thảo.
“Hôm nay ca phẫu thuật nên về muộn, em đói chứ?”
Trời ạ, sốc đến tận óc—— gấp gáp chạy về như thế, là chỉ để nấu cháo cho thôi ?
Một cảm giác khó gọi tên dâng trào trong lòng .
Vừa ăn cháo mà tâm hồn như treo ngược cành cây, một cảm giác quen thuộc xộc thẳng vị giác——
Đây chẳng hương vị cháo từng ăn trong bệnh viện đó ?
Còn tưởng Ôn Trạch mua ngoài, ngờ chính tay đích nấu. Khó trách lúc khi chê ăn ngon thì mặt đen như nhọ nồi.
Cháo vẫn thanh đạm, nhưng hương vị ngon hơn , thể thấy rõ cố gắng nhiều để cải thiện.