“Lừa” người về dinh - Chương 11: “Lừa” người về dinh (11)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 14:48:39
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cặp vợ chồng già ban đầu còn chối cãi, chịu xin làm rõ sự thật. nữ bệnh nhân chủ động video đăng lên mạng, giải thích rõ ngọn ngành vụ việc, đồng thời gửi lời cảm ơn đến những bác sĩ y tá vô tội cứu sống cô mà còn oan ức.
Sau đó dứt khoát đơn ly hôn.
Nữ bệnh nhân:”Tôi nhẫn nhịn quá đủ , tuyệt đối thể để mấy tiếp tục làm hại con nữa!”
Tên chồng và bố chồng ban đầu đồng ý việc ly hôn, rõ ràng là tiếc cái cây hái tiền .
Tôi bước lên , lên tiếng:
“Hiện tại là luật sư đại diện cho cô . Nếu các chịu ly hôn trong hòa bình, chúng sẽ khởi kiện.”
Bọn họ dọa sợ, đến giờ nghĩ vẫn còn phát run. Sau khi c.h.ử.i bới một hỗi cuối cùng vẫn bỏ cuộc.
Nữ bệnh nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y , nấc thành tiếng:
“Luật sư Nguyễn, cảm ơn chị nhiều! Đợi đến khi tìm việc và kiếm tiền, nhất định sẽ trả phí luật sư cho chị ngay...”
Tôi lắc đầu:”Chuyện chỉ đáng hai câu , đừng bận tâm.”
“Dù là với tư cách một phụ nữ, một ,
đều khâm phục sự quyết đoán và chính trực của cô.”
“Đừng nghĩ về những chuyện bẩn thỉu nữa,
thoát khỏi vũng lầy , thứ nhất định sẽ ngày càng hơn.”
Mọi việc giải quyết xong xuôi, mới nhẹ nhõm thở phào. Mấy bác sĩ, y tá ai nấy đều vui mừng khôn xiết, bảo rằng sẽ tổ chức tiệc ăn mừng cho .
Tiểu Khưu cũng chủ động chạy tới bắt chuyện với , mặt mũi hớn hở. Tôi còn tưởng cô sẽ giận vì giành mất “nam thần” của cô , ai ngờ cô nàng hoá fangirl ngay tức khắc:
“Tôi tuyên bố, từ hôm nay trở , bác sĩ Ôn dẹp sang một bên, luật sư Nguyễn mới là chị đại duy nhất trong lòng !”
Mắt cô lấp lánh như , nắm tay buông:
“Chị xinh nhân hậu, ngầu mạnh mẽ. Em ích kỷ quá, thật sự mong ánh trăng trong lòng của bác sĩ Ôn vĩnh viễn đừng về, vì trong lòng em, chị mới là tuyệt vời nhất!”
Tôi nên gì, chỉ đành mỉm bất lực.
lúc , Ôn Trạch từ bên ngoài vẻ mặt đầy thắc mắc:
“Ánh trăng trong lòng gì cơ?”
…
Tiểu Khưu:”Thì chính là cô gái học luật, đó còn du học ... Ánh trăng sáng trong lòng của đó...”
Ôn Trạch ngẩn một lúc, khuôn mặt lập tức ửng đỏ.
Ngay lúc cứ ngỡ sẽ thành thật thừa nhận, thì nghiêng đầu, bất lực bật , khoanh tay :
“Thì chẳng đang mặt cô đấy ?”
“?!”
Tiểu Khưu mở to mắt , cũng mở to mắt Ôn Trạch. Tiếp đó, Tiểu Khưu hét toáng lên chạy biến ngoài.
Ngay đó, điện thoại của Ôn Trạch đổ chuông, nhóm chat công việc của họ bắt đầu nổ tung—— Tôi chỉ là vợ của Ôn Trạch, mà còn là ánh trăng sáng trong lòng hằng tâm niệm suốt bao năm qua.
Nhìn màn hình tràn ngập mấy câu kiểu “Đẩy thuyền”, thẫn thờ.
là cũng học luật, cũng từng du học, cũng.... thôi thì tạm tính là cũng chút nhan sắc.
thành ánh trăng sáng trong lòng của Ôn Trạch ?
Không hai là bạn học thời Đại học ?
Ôn Trạch tỏ ấm ức:
“Hồi đó em thích Từ Minh Nghĩa, trong mắt chẳng chút bóng dáng nào của cả...”
Từ Minh Nghĩa?!
Ôn Trạch Từ Minh Nghĩa là bạn cùng phòng của ?!
Tôi: Sốc tập hai.
Thì bạn mà Từ Minh Nghĩa từng nhắc tới, chính là Ôn Trạch?
“Hôm đó Từ Minh Nghĩa đến bệnh viện tụi lấy tài liệu, ngay đó em cũng tới.”
“Dẫu là em đến đưa điện thoại cho , là tới gặp , quan tâm nữa . Dù thế nào nữa, cũng sẽ dễ dàng từ bỏ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lua-nguoi-ve-dinh/chuong-11-lua-nguoi-ve-dinh-11.html.]
Giọng Ôn Trạch cố chấp, đáng thương.
….
Tôi sững sờ lâu, cuối cùng nhịn mà bật , đúng là mệnh trêu , đến mức chẳng bắt đầu từ để kể cho rõ.
Tôi kể hết chuyện xảy hôm đó: từ lúc gặp cô y tá Tiểu Khưu, tình cờ gặp Từ Minh Nghĩa, đến việc vì xin mà mời ăn cơm, sót một chữ.
Lần đến lượt Ôn Trạch bất ngờ, nhưng đó phản ứng nhanh bất ngờ ôm chầm lấy .
“Anh sẽ mãi mãi với em. Đừng thích khác nữa, ?”
“Em gả cho , còn thể thích ai khác nữa?”
“Còn , bao giờ thấy kết hôn với em là phiền phức ?”
Tôi nỗi băn khoăn trong lòng bấy lâu.
Ôn Trạch thì khỏi sửng sốt:
“Em tưởng thấy việc kết hôn với em là phiền phức, nên mới vội vã kéo em đăng ký, tổ chức hôn lễ?”
“Đó là lễ cưới của và em! Làm mong chờ ?”
“Ngày xác nhận chắc chắn thể kết hôn với em, mừng đến nỗi luống cuống cả tay chân.”
“Dù theo phong tục, ngày cưới cô dâu và chú rể nên gặp ...”
“ quá phấn khích, nhịn mà hét lên báo cho rằng, trong mộng của bao năm nay, cuối cùng cũng sắp trở thành vợ .”
“Vì thế mới chạy đến đón em tan làm, nhưng em sắp công tác.”
“Đó cũng là đầu tiên gặp đồng nghiệp của em, Chu Diễn.”
“Rõ ràng thấy với khác, chính em tự nguyện xin công tác.”
Hả? Rõ ràng là bên phía đối tác Hong Kong yêu cầu đích danh , do thể thất hứa hợp đồng nên mới .
Tôi bao giờ cố ý giấu chuyện sắp kết hôn, mấy chuyện phiếm bàn tán ở văn phòng, hẳn là Chu Diễn cũng , hơn nữa vấn đề quan trọng là cũng lý do công tác, tại cố ý những điều vô lý như ?
Đột nhiên nhớ ngày nhận vụ kiện tranh chấp y tế, Chu Diễn vô cớ khinh thường Ôn Trạch, rằng một đàn ông thậm chí ngay cả bản cũng thể tự bảo vệ thì xứng đáng để đ.á.n.h đổi công việc, màng đến bản .
Chẳng lẽ Chu Diễn thật sự ý gì đó với ?
Tôi thở dài một , , lẽ Ôn Trạch đúng—— Đàn ông, thể hiểu nổi.
Khi phản ứng , giờ đây chỉ phản bác Chu Diễn—— Ôn Trạch dốc tâm lực để cứu lấy từng sinh mạng, giỏi hơn bất cứ ai.
Và cũng thể, bằng năng lực chuyên môn của , bảo vệ trong thế giới của .
Tình yêu, giờ luôn là sự tương trợ lẫn .
Ôn Trạch vẫn cảm thấy tủi .
“Lúc đó tưởng em kết hôn với , nên mới xin công tác.”
“Lý trí với rằng, nên buông tay.”
“ sợ rằng dùng hết may mắn của đời , để gặp em nữa. Vì , mặc dù em tình cảm với , vẫn một mối quan hệ danh chính ngôn thuận với em.”
“Từng đêm mơ về khoảnh khắc cùng em bước lễ đường.”
“ càng sợ hơn, sợ một khi em rời , sẽ biến mất khỏi thế giới của , thế nên mới nhanh chóng lôi em đăng ký kết hôn.”
“Anh từng nghĩ, trói buộc một luật sư, cách nhất là dùng pháp luật.”
…
Tôi , liệu việc gặp là Ôn Trạch dùng hết vận may của cả đời , chỉ một điều rằng, lẽ trong suốt cuộc đời, Ôn Trạch từng nhiều đến thế!
Ai thể cho , đóa hoa cao ngạo nơi núi cao, ít , trầm mặc giờ đang ở ?
Ôn Trạch bảo, tất cả những lời đều là những điều vẫn luôn giữ trong lòng, từ lâu , nhưng sợ, sợ sẽ làm hoảng sợ mà bỏ chạy, nên chỉ thể dè dặt mà giấu kín tình cảm sâu nặng nơi đáy lòng.
“Buổi xem mắt , với em lẽ chỉ là một rắc rối mệt mỏi cần đối phó.”
“ với , bởi vì sẽ gặp là em, nên mới xem đó như một bữa tiệc đoàn tụ long trọng mà thể bỏ lỡ.”
Nhìn ánh mắt thành kính và chân thành của Ôn Trạch, vòng tay ôm lấy .
Cảm ơn , vẫn luôn kiên định hề chùn bước tiến về phía em.
Vậy thì, những tháng ngày tươi của quãng đời còn , em nguyện cùng song hành.
HOÀN