“Lừa” người về dinh - Chương 10: “Lừa” người về dinh (10)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 14:48:38
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Rời khỏi quán , nhóm bác sĩ bắt đầu reo hò:

“Luật sư Nguyễn thật sự quá đỉnh! Chúng mềm mỏng lý, dùng tình cảm để cảm hóa, dù là giảng đạo lý, đ.á.n.h tình cảm, kết quả đều họ tẩn cho tơi tả!”

luật sư Nguyễn thì khác, chỉ cần vài câu khiến bọn họ cứng họng đáp trả gì!”

Tôi ,”Điều đó chứng minh bọn họ thuộc dạng thấy quan tài đổ lệ. Chỉ biện pháp răn đe đủ mạnh mẽ mới thể buộc họ thỏa hiệp.”

Các y bác sĩ đưa mắt , :

chỗ bọn họ đ.á.n.h chúng đúng ngay góc ch//ết cổng bệnh viện, camera giám sát. Giờ chỉ video ghi cảnh họ vu khống chúng , mà chúng thì bằng chứng khác.”

“Vậy nên, vẫn còn quá sớm để ăn mừng. Lúc nãy cố ý dọa bọn họ, thật trong lòng chắc chắn, hiện tại cần nhanh chóng tìm chứng cứ mới.”

Vừa xoay , đột nhiên cảm thấy hai chân trở nên mềm nhũn, may là Ôn Trạch nhanh tay đỡ lấy .

“Nguyễn Ninh!”

“Em , chỉ là tuột đường huyết thôi.”

Đó là lý do tại trong túi lúc nào cũng chuẩn sẵn kẹo. Nói đến đây, đột nhiên sực nhớ :

“Tình hình bệnh nhân thế nào ?”

“Trước mắt qua cơn nguy kịch.”

Tôi gật đầu,”Đợi khi nào tinh thần của cô định, khi xác định chắc chắn xảy tình huống đả kích, hãy với cô về tình trạng của con trai cô , cứ thật thì sẽ hơn.”

“Cô vất vả làm việc đến thế, thể để những kẻ m.á.u lạnh mang danh “gia đình” hủy hoại luôn cả con trai cô .”, , định bắt xe bên đường về văn phòng luật thu xếp tài liệu.

Ôn Trạch giữ ,”Về nhà nghỉ ngơi , ?”, bằng một ngữ điệu mật.

Mấy bác sĩ y tá xung quanh lập tức trố mắt . Ôn Trạch thong thả giới thiệu:

“Đây là vợ , Nguyễn Ninh. Vốn dĩ định đợi đến đám cưới chính thức mới giới thiệu cô với .”

Tiểu Khưu mở to mắt,”Cô Nguyễn, cô tay nhanh thật đó!”

Ôn Trạch:

“Chúng kết hôn từ ca phẫu thuật đó. Bây giờ cô khỏe, khi nào dịp sẽ giải thích với .”

Mọi kinh ngạc đến mức há to miệng, đủ để nhét một quả trứng gà .

Dưới ánh chăm chăm của , chúng lái xe rời .

“Vừa rõ ràng thể lảng tránh, với về mối quan hệ của hai chúng ?”

“Em ?”Ôn Trạch , ánh mắt cụp xuống, lộ vẻ buồn bã xen lẫn tủi .

Tôi chú ý đến, chỉ cảm thấy việc ánh trăng sáng trong lòng của sắp trở về, sớm muộn gì thì chúng cũng sẽ ly hôn thôi.

Tại công khai mối quan hệ ?

Rõ ràng Ôn Trạch tiếp tục chuyện nữa, cũng chẳng còn tinh thần, kéo dài đề tài nữa.

Mấy ngày trời về nhà, đặt chân cửa liền cảm thấy quen đến lạ thường.

“Em nghỉ ngơi , nấu ít cháo.”

Tôi mệt lả , từ chối,”Cẩn thận tay đấy.”, xong thì nhào giường, cuộn trong chăn ngủ , đến khi tỉnh thì trời tối.

Ôn Trạch mang khăn ấm đến lau mặt giúp .

“Biết là em mệt, vốn dĩ định gọi em dậy, nhưng ngủ mãi mà ăn gì sẽ hại dày.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lua-nguoi-ve-dinh/chuong-10-lua-nguoi-ve-dinh-10.html.]

Tôi để mặc cho làm gì thì làm, kéo đến bàn ăn.

Mùi thơm từ món cháo thịt bằm trứng bách thảo xộc trong khoang mũi, tay nghề nấu ăn của Ôn Trạch càng lúc càng tiến bộ.

“Vừa nãy đồng nghiệp của em, Chu Diễn gọi điện đến, em máy.”

“Ừm, chuyện gì quan trọng ?”

Ôn Trạch gật đầu, im lặng trong chốc lát.

“Anh đây là giai đoạn mấu chốt để em tranh cử vị trí partner, đáng nên phân tâm vì những chuyện khác.”

“Dù lên vị trí partner , hết em là một luật sư, bảo vệ công lý chính là trách nhiệm của em.”

Sắc mặt Ôn Trạch hối hận:

“Mấy ngày qua, xin em. Lẽ nên chọc em tức giận, em tổ chức hôn lễ , hoặc bất cứ lúc nào cũng .”

“Nếu em , ép buộc em nữa.”

“Còn nếu em đồng ý, khi chúng bảy, tám mươi tuổi, vẫn sẽ bên cạnh em.”

Suýt chút nữa chọc đến phun cháo ngoài—— mới bận rộn mấy ngày thôi, thành bảy, tám chục tuổi ?

Gì cơ? Thật sự bỏ luôn ánh trăng trong lòng năm xưa để ở bên cả đời ?

Mặc dù trong lòng nghĩ như thế nhưng ——vì , đó là cái gai trong lòng, sẵn sàng để chạm .

......

Ăn xong bữa tối, bắt đầu suy nghĩ về vụ án.

Góc c.h.ế.t camera ở cổng bệnh viện là sự thật thể đổi. Mặc dù thời điểm đó khá nhiều nhân chứng mục kích ở cổng, nhưng việc tìm kiếm chẳng khác nào mò kim đáy bể, con đường điều tra gần như chặn đứt.

giờ đây, bệnh viện cùng Ôn Trạch và những y bác sĩ khác như đang đặt ngọn lửa thiêu đốt, mỗi một phút giây chậm trễ, họ sẽ càng tổn thương sâu sắc hơn.

Tối hôm đó, lo lắng đến mức trằn trọc ngủ nổi. Ôn Trạch ôm từ phía , nhẹ nhàng dụi , khẽ gọi:

“Nguyễn Ninh... Nguyễn Ninh...”

Anh gọi mấy , gì thêm nữa.

chính trong tiếng gọi của , dần bình tâm , chậm rãi chìm giấc ngủ.

Trong cơn mơ màng——

“Đừng rời xa .”

Sáng hôm , nhớ đến việc tay Ôn Trạch vẫn còn thương nên chủ động lái xe đưa đến bệnh viện. Anh vui đến mức suốt cả quãng đường đều tít mắt, liếc một cái:

“Có cần đến thế ?”

Khi xe đến giao lộ gần bệnh viện, ngẩng đầu lên, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu——

Tôi cứ mãi lo nghĩ về góc c.h.ế.t camera trong sân bệnh viện, mà quên mất ngoài đường camera giao thông!

Mà những loại camera thường góc rộng, khả năng cảnh tượng lúc đó.

Ngay lập tức, cầm hồ sơ tới Cục Cảnh sát xin trích xuất camera ở giao lộ. Chẳng bao lâu , kết quả.

Camera giám sát chỉ ghi cảnh nhóm nhà bệnh nhân phục sẵn ở cổng bệnh viện, đợi bác sĩ lao lên hành hung mà còn cả đoạn đường họ xách theo gậy gộc, chai thủy tinh, hùng hổ kéo đến bệnh viện.

Lúc , chứng cứ đều đầy đủ!

Tôi mang tất cả trở bệnh viện.

Loading...