“Lừa” người về dinh - Chương 1: “Lừa” người về dinh (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 14:48:29
Lượt xem: 21

Trong phòng bệnh vang lên một tràng lớn.

Tác dụng của t.h.u.ố.c gây mê còn sót khiến vẫn còn tê dại, nhưng tiếng làm cho tỉnh táo ngay tức khắc, hổ đến rùng một cái.

“Được , đừng nữa, kẻo bệnh nhân xúc động quá bung chỉ vết thương.”

Vẻ mặt của vị bác sĩ tên Ôn Trạch lạnh tanh, kéo quần lên, mở miệng, tất cả bác sĩ và y tá trong phòng lập tức im bặt.

Ôn - nạn nhân kéo quần - Trạch dám “phiền” giúp cởi quần nữa, tự vén lên luôn. Đầu ngón tay ấm áp, mang theo vết chai mỏng, chạm lên vết mổ bụng , nhẹ nhàng ấn xuống :

“Vết khâu lành khá .”

“Ăn uống kiêng cay nóng, nghỉ ngơi đầy đủ, đừng cử động lung tung.”

Chỉ vì kéo tụt quần mà giờ đây câu “đừng cử động lung tung” bỗng dưng trở nên đầy ẩn ý.

Lại một trận nín và xì xào nhỏ giọng lan khắp phòng, nghẹn lời, câu nào. Cô y tá nãy to nhất vì tỏ ý xin nên vội sẽ mang cơm tới cho .

Ôn Trạch tiện tay lật hồ sơ bệnh án, lên tiếng:

“Không cần, nhà cô sẽ mang tới.”

Người nhà nào?

Mặc dù chỉ là một ca mổ ruột thừa nho nhỏ, nhưng chẳng dám với ba vì tránh khiến họ lo lắng. Ôn Trạch là cố tình ngăn cho ai mang cơm tới, là định bỏ đói đến chếch để trả thù vụ lột quần chăng?

Tuy ấm ức nhưng dám phản bác, sợ họ thêm nữa.

Ôn Trạch kiểm tra xong vết thương, buồn lấy một cái, lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.

Trước ca mổ ăn gì, mà làm phẫu thuật thì tiêu hao năng lượng nhiều kinh khủng, giờ tỉnh còn đói dữ dội hơn. Hơn nữa t.h.u.ố.c mê hết tác dụng, vết mổ bắt đầu nhói lên, nghiêng, tủi kéo chăn, mũi cay cay, mắt cũng bắt đầu ngấn nước.

Đột nhiên, cánh cửa lưng bật mở, tiếng giày da trầm càng lúc càng gần. Tôi định kéo chăn lên lau mắt, ai ngờ bế bổng lên một cái - là Ôn Trạch. Ánh mắt đối phương lướt qua khuôn mặt , hàng lông mày nhíu chặt, cất giọng hỏi:

“Đau ? Hay chỗ nào thấy khó chịu?”

Bị bắt quả tang lúc khó coi nhất, tức quá mặt , đáp:

“Không .”

“Chắc chứ?”

Tôi gật đầu.

Ôn Trạch hỏi thêm nữa mà :

“Được , giờ cũng đến giờ ăn, thể ăn uống .”

Đối phương vòng tay đỡ lưng , kê thêm một cái gối cho tựa thoải mái. Bình thường chỉ động đậy tí là động đến vết mổ, đau buốt, nhưng bàn tay của Ôn Trạch như ma lực , nâng đỡ thấy đau gì hết.

Sau đó kê bàn ăn giường, đặt lên đó một hộp giữ nhiệt, lúc mở nắp , là món cháo thịt bằm trứng bắc thảo, đúng món thích. Nếu mang tới đồ ăn đến cho , thì chắc cũng quên mất một chồng “tiện nghi” .

Tôi múc một thìa cho miệng, hàng chân mày bất giác nhíu , hỏi:

“Anh mua chỗ nào , vị khó ăn quá ?”

Sắc mặt Ôn Trạch lập tức tối sầm .

Nể tình đối phương lòng mang cơm tới cho , an ủi:

“Không , chịu .”

Mặt Ôn Trạch càng đen hơn, sang một bên, cầm d.a.o gọt táo.

Phần cháo khá ít, chỉ ăn hai thìa là hết sạch. lúc tưởng Ôn Trạch gọt táo xong sẽ đưa nó cho , ai ngờ tự ăn luôn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lua-nguoi-ve-dinh/chuong-1-lua-nguoi-ve-dinh-1.html.]

“?!”

Anh vấn đề hả!

“Sau phẫu thuật cần tuân thủ nghiêm ngặt việc ăn uống đúng giờ, nếu mang đồ tới thì em ăn gì .”

À ha, bảo mất thời gian nhiều đến thế.

Bất ngờ cảm thấy đàn ông tệ, cũng khá trách nhiệm đấy chứ.

Thế là nhỏ giọng :

“Thật chỗ vết thương thấy đau.”

Ôn Trạch vén áo lên, kéo quần xuống, liếc một cái :

“Phản ứng bình thường, chịu một chút .”

Tôi:”...”

Ủa chứ nãy hỏi làm gì?

Chiều hôm đó y tá tới kiểm tra phòng bệnh. Sau khi kiểm tra thấy thứ đều bình thường, đôi mắt cô sáng rực như bật đèn pha, ngọn lửa tám chuyện bùng cháy hừng hực.

“Chị gái ơi, chị cũng crush bác sĩ Ôn đúng ?”

“Gan thật nha, dám lột quần luôn!”

“Ở viện tụi em nhiều bác sĩ nữ với y tá mê mệt ảnh lắm, mà ai dám tay như chị .”

“Bác sĩ Ôn bình thường nghiêm cực kỳ, cái mặt trai đó hả, lạnh đến mức thể đông cóng chếch luôn chứ!”

Ồ hô~ Không ngờ ông chồng “giá hời” của lòng đến .

Rồi cô y tá chuyển sang vẻ mặt đồng cảm, :

“Chị xinh thật đó, nhưng tiếc là bác sĩ Ôn sớm là hoa chủ .”

“Không ai mà đỏ dữ, cưới bác sĩ Ôn nhỉ~”

“...”

chắp tay ngực, gương mặt đầy mong mỏi.

Tôi lập tức đòi danh dự cho :

“Ai , khi là bác sĩ Ôn các cô gặp may nên mới lấy thì ?”

Cô y tá đảo mắt xung quanh, nhẹ nhàng lắc đầu, tiếp:

“Trước giờ từng bác sĩ Ôn bạn gái, tự nhiên một phát cưới luôn.”

“Mà còn tổ chức đám cưới nữa chứ.”

“Nhìn qua thấy giống đôi bên cùng tình cảm .”

Nói cũng đúng thật, với Ôn Trạch thực chẳng tình cảm gì với . Ngay cả cuộc hôn nhân cũng quyết định một cách chóng vánh, còn kịp bàn chuyện tổ chức đám cưới thì cả hai vội đăng ký kết hôn.

Mà điều quan trọng hơn là ngay đúng ngày cưới công tác, một là mấy ngày liền, mới về đến nhà thì đau ruột thừa cấp tính, đau đến mức ngất xỉu. Lúc tỉnh dậy thấy thẳng bàn mổ.

Người ngoài ai mà nghĩ với Ôn Trạch bằng mặt bằng lòng?

Ngay cả bạn của cũng rằng đối với những bình thường, kết hôn là sự kiện trọng đại chỉ diễn một trong đời, nhưng đến lượt thậm chí đến một hôn lễ cũng chẳng .

Loading...