"Dạ, là Dư Hiểu Miểu ạ."
"À đúng , Dư Hiểu Miểu, ấn tượng với cô. Cô đến đây làm gì?"
Bị sếp lớn chất vấn bất ngờ, á khẩu, nghẹn họng trân trối. Chẳng lẽ khai thật với sếp là nhân viên của ngài đang đội lốt đạo sĩ đến đây bắt ma? Tôi căng thẳng chà xát hai bàn tay , gãi đầu gãi tai lúng túng.
Thấy tình hình căng thẳng, cha vội vàng tiến lên một bước phá vỡ bầu khí gượng gạo: "Người em , ấn đường của ông đen kịt, vầng trán tỏa hắc khí, quả là điềm đại hung! Không cần 998 tệ, cũng chẳng lấy ông 198 tệ làm gì. Hôm nay hữu duyên, chỉ cần 168 tệ, bần đạo sẽ tận tay vẽ cho ông một đạo bùa bình an, bảo đảm hóa giải kiếp nạn cho ông êm thấm!"
"Cha! Ông là Chủ tịch công ty con đó!" Tôi hốt hoảng kéo áo ông thì thầm.
Vẻ mặt ngài Thẩm Quốc Phú lập tức chùng xuống, tràn ngập sự cảnh giác và bực dọc. Ánh mắt ông sắc lẹm lướt qua hai cha con : "Rốt cuộc là hai đến đây mục đích gì? Tại lén la lén lút cửa phòng bệnh con trai ?"
Con trai?! Không ông tự xưng là vẫn còn độc vui tính, từng kết hôn ? Chẳng lẽ là ăn cơm kẻng, con ngoài giá thú? Ôi trời đất thiên địa ơi, hình như vô tình đào trúng thêm một cái hố bí mật động trời của gia tộc họ Thẩm mà tuyệt đối nên !
"Cha , cứ để họ ."
Ngay lúc ba chúng đang mắt to trừng mắt nhỏ, giương cung bạt kiếm ngoài hành lang thì từ cánh cửa phòng bệnh đột nhiên truyền đến một giọng nam trong trẻo nhưng yếu ớt. Tôi lén nháy mắt hiệu với cha. Ông lập tức giương cao la bàn và gương đồng thế phòng .
Tôi rón rén đẩy cửa bước . Đập mắt là một trai trẻ đang giường bệnh trắng toát. Ngũ quan của sắc sảo, góc cạnh mang nét lạnh lùng nghiêm nghị, dẫu sắc mặt lúc đang tái nhợt vì ốm đau. Tôi nín thở quan sát... Quả nhiên, gương mặt vài nét cứng cỏi thừa hưởng từ ngài Thẩm Quốc Phú. Chắc chắn 100% là con trai ruột !
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chiếu rọi phòng, phản chiếu lên khuôn mặt trai, phác họa nên một vầng hào quang dịu dàng. Tia nắng nhảy nhót sống mũi thanh tú, tôn lên một vẻ ma mị, siêu thực. Nói thô thiển một chút theo kiểu giới trẻ bây giờ thì nhan sắc của trai đúng là... " trai vãi chưởng"!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/livestream-boi-toan-dem-khuya-ai-de-chot-don-luon-con-trai-chu-tich/chuong-9.html.]
Tôi ngây , ngắm đến mức thất thần trong giây lát. lúc , trai cũng từ từ mở mắt . Khoảnh khắc ánh mắt chúng giao , đôi đồng t.ử u ám, mệt mỏi của bỗng bừng sáng lên một niềm vui khó tả. Dưới cái chằm chằm đầy sững sờ của , gò má nhợt nhạt của bỗng ửng lên một vệt đỏ hồng ngượng ngùng.
Tôi bước tới cạnh giường, kiềm mà giơ tay sờ thử lên trán : "Chủ tịch, hình như con trai ngài phát sốt !"
"Khụ khụ..." Chàng trai giường ho khan vài tiếng, khẽ nghiêng đầu né tránh bàn tay kiểm tra nhiệt độ của . Anh đưa mắt quét lướt qua bộ đồ nghề tà đạo tay cha , đó chuyển dời ánh chăm chú , khóe môi khẽ nhếch lên: "Cô Dư, cô gần đây một chút ."
"Anh gọi đấy hả?" Tôi chớp chớp mắt, thấp thỏm bước lùi sát mép giường.
"Chủ thớt, hình như ma nữ ám . Nên làm gì đây?" Giọng cố tình hạ thấp, yếu ớt và mang theo thở nóng bỏng phả nhẹ bên tai , khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng, cổ tức thì lan một mảng đỏ lựng. Một dấu chấm hỏi to đùng lập tức hiện lên ngay đỉnh đầu .
"Hả... hả?!" Tôi hoảng hốt Thẩm Quốc Phú đang nhíu mày đằng xa, ngoắt sang . "Anh... ... ngài... ... Ông ..." Lưỡi líu , lắp bắp thành câu.
"Ừ, là đây." Anh khẽ gật đầu, khóe môi hiện lên một nụ tinh quái. "Vừa nãy trong lỏm cô gọi cha là ' Phiêu' ở ngoài cửa."
"Ưm..." Tôi giật , vội vàng chồm tới bịt chặt miệng , nháy mắt liên tục hiệu câm mồm. Cứ oang oang thế lộ hết bí mật c.h.ế.t mất!
"Hai đứa quen ?" Hai ông bố già ngoài cửa đột nhiên đồng thanh lên tiếng chất vấn.
"Dạ quen! Đương nhiên là tụi con quen chứ! Làm cùng chung một công ty, sớm tối chạm mặt thì làm mà quen cho !"
Chàng trai giường bệnh gỡ tay , nở một nụ rạng rỡ để lộ hàm răng trắng bóc. Lúc , mới cơ hội quan sát thật kỹ gương mặt . Khoan ... hình như đúng là quen mắt. cái não cá vàng của tài nào lục lọi cái tên kèm với khuôn mặt nam thần .