Lầm Phòng Cưới Với Chị, Lục Tổng Dỗ Cầu Thai - Thời Nhược Cấm, Lục Huân Lễ - Chương 51: Cô có nên sang phòng ngủ phụ ngủ không
Cập nhật lúc: 2026-04-27 00:57:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Huân Lễ tiến gần, đồng thời cố ý bước mạnh chân để tạo tiếng động.
Tiếng động bên tủ quần áo lập tức ngừng . Thời Nhược Khâm chút hoảng loạn đóng cửa tủ, khi mặt vẫn mang theo vẻ chột vì bắt quả tang.
"Lục , về ạ."
Cô nhỏ giọng chào hỏi, hai tay bối rối buông thõng hai bên.
"Đang tìm gì ?"
Lục Huân Lễ giữ giọng điệu bình thường, giả vờ như nhận sự căng thẳng của cô.
Thời Nhược Khâm khựng , thực chuyện tặng khăn quàng cổ cũng gì giấu giếm Lục , cũng chẳng món quà bất ngờ gì chuẩn đặc biệt. nếu thì cứ cảm giác kỳ lạ, thà đến lúc đó trực tiếp tặng cho còn hơn.
Cô liền đổi lời: "Vì trời sắp chuyển lạnh , hôm nay lúc tìm áo khoác mặc, em xem Lục chuẩn đồ đông , nên mới ghé xem tủ quần áo một chút. Lục nếu thích khác xem quần áo của , em sẽ xem lung tung nữa."
Cái cớ tìm thật sự quá vụng về, đáy mắt Lục Huân Lễ lướt qua một tia ý .
Anh đến tủ quần áo, tiện tay mở : "Mỗi năm dì giúp việc đều sẽ sắp xếp cẩn thận. Em mua thêm đồ cho ? Nghỉ lễ thể dạo phố nhiều hơn, mua vài bộ quần áo thích, đủ tiền thì với ."
Thời Nhược Khâm gật đầu: "Em , cảm ơn Lục ."
Lục Huân Lễ im lặng hai giây nhưng thấy cô thêm gì nữa.
Anh nhớ hộp đồ thấy lầu, hàng lông mày dường như khẽ nhíu , nhưng cũng lướt qua nhanh, cô gái nhỏ nhận .
Sau khi hai xuống nhà ăn tối xong, Lục Huân Lễ liền phòng làm việc.
Thời Nhược Khâm nghiêng đầu bóng lưng đàn ông, cứ cảm giác hôm nay Lục lạ.
Cô cử động bả vai một chút, gần đây cô cũng thích nghi với cuộc sống ở đây.
Thời Nhược Khâm về phòng thầm so sánh cuộc sống và hiện tại. Thực cô thể rõ cái nào cái nào .
Trước ở nhà họ Thời, ngày nào cũng mắng mỏ, trách mắng, cũng cúi đầu khác, nhưng ở bên cạnh chị gái mỗi ngày, còn ngủ cùng .
Cô thích nhất là ôm chị ngủ. Chị luôn cô bám , nhưng chị ôm mềm mại, chị còn thơm, tóc thơm, quần áo cũng thơm, cho dù chị cố ý lưng với cô, cô vẫn sẵn lòng ôm lấy chị.
Sau khi chị làm cũng ngày nào cũng về nhà, cho dù cả hai đều trưởng thành, cô vẫn thích làm nũng với chị, buổi tối cuộn tròn một chiếc giường ngủ cùng chị.
Mỗi ngày cô đều kể cho chị những chuyện xảy ở trường, chị cũng sẽ kể cho cô chuyện công việc, kể về những chị gặp, còn kể theo đuổi chị. Dù đó chị và chia tay.
Thời Nhược Khâm cảm thấy gì to tát, cô thấy chị cũng quá đau buồn.
Thời Nhược Khâm cho rằng, chị là cô gái xinh và nhất đời , ở bên ai thì đó cũng là kẻ hưởng lợi. Bao gồm cả Lục Huân Yến hiện tại.
Thời Nhược Khâm cảm thấy nếu bỏ qua bối cảnh gia thế, Lục Huân Yến chẳng bằng một góc của chị.
Cho nên dù ở nhà họ Thời luôn ức hiếp, đ.á.n.h mắng, nhưng chỉ cần chị ở đó, cô cảm thấy khổ.
Còn hiện tại, sống cùng Lục , ai ức h.i.ế.p cô, ai đ.á.n.h cô, mắng cô. Điều duy nhất dễ đối phó là Lục phu nhân, nhưng cũng ngày nào cũng gặp, nên vẫn tính là .
Lục đối xử với cô cũng , chỉ là cô vẫn chút sợ .
Cho nên, Thời Nhược Khâm cũng quá khứ hơn hiện tại hơn, cô chỉ phát hiện rằng, chuyện gì cũng cái cái mất.
Trong phòng ngủ một chiếc bàn, cô cầm giấy bút đó học từ vựng.
Điểm thi đại học môn tiếng Anh của cô khá , chỉ là kỹ năng tệ, hễ liên quan đến diễn đạt là cô đều giỏi. Cũng chính vì cô mới chọn một chuyên ngành như thế . Cô khắc phục.
Tám giờ tối, cửa phòng ngủ mở . Lục Huân Lễ bước hai bước thấy cô gái nhỏ ánh đèn vàng ấm áp đang chăm chú cầm bút chữ, miệng còn lẩm bẩm gì đó.
Giọng nhỏ, giống giọng mềm mại nũng nịu lúc triền miên, mà giống như một tiểu ni cô đang tụng kinh.
Khóe miệng Lục Huân Lễ nhếch lên một nụ , sang.
Trước đây, bàn trong phòng ngủ trống trải, đến cái khung ảnh cũng , giống như chỉ là một món đồ trang trí đơn thuần. từ khi cô gái chuyển đến, bàn thêm đồ của cô, lúc thì là bài tập, lúc thì là một cuốn sách, thỉnh thoảng thừa một chiếc dây buộc tóc, hoặc là những thứ như kẹp tóc.
Lục Huân Lễ tên gọi cụ thể của chúng là gì. tóm , thêm chút thở con .
Thời Nhược Khâm thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, thấy là Lục Huân Lễ, cô theo bản năng dậy: "Lục ."
Ánh mắt Lục Huân Lễ lướt qua cuốn vở tiếng Anh đang mở bàn của cô: "Đang học tiếng Anh ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lam-phong-cuoi-voi-chi-luc-tong-do-cau-thai-thoi-nhuoc-cam-luc-huan-le/chuong-51-co-co-nen-sang-phong-ngu-phu-ngu-khong.html.]
"Vâng... em sắp thi cấp bốn." Cô chút ngại ngùng gấp cuốn vở , "Kỹ năng cũng lắm, em luyện tập thêm."
Lục Huân Lễ bước tới vài bước, cầm cuốn vở của cô lên lật xem một chút, chữ của cô gái khá nắn nót.
Trên bàn rải rác vài món đồ nhỏ, một chiếc kẹp tóc hình ngôi , một chiếc dây buộc tóc nhiều màu, và một chiếc bút quang màu vàng.
Anh đặt cuốn vở của cô xuống, thêm gì mà phòng tắm.
Thời Nhược Khâm tiếng nước chảy từ phòng tắm truyền , cô thu dọn đồ đạc của .
Gần đây đang trong kỳ sinh lý, cô chỉ lau lúc rửa mặt, sợ tắc kinh nên dám tắm.
Cô gái đó chút do dự. Dù dì giúp việc chuẩn sẵn đệm lót kỳ sinh lý cho cô, nhưng cô Lục chê bai .
nghĩ kỹ , lẽ sẽ chê ... Chuyện b.ăn.g v.ệ si.nh dạng ống đứt ở bên trong, thậm chí còn định giúp cô lấy cơ mà.
nếu thực sự cẩn thận làm bẩn ga trải giường, là một chuyện khác. Lát nữa cô hỏi Lục mới .
Khi Lục Huân Lễ từ phòng tắm bước , thấy cô gái nhỏ đang ghế ngẩn .
Anh tới xoa xoa dái tai cô, chỗ đó đang đỏ ửng lên ấm áp. Trước đây cũng thích ngậm lấy chỗ đó của cô.
Cô sẽ bất giác run rẩy, phản ứng đó khiến hưởng thụ.
Dái tai Thời Nhược Khâm lạnh toát, cô ngước mắt lên Lục Huân Lễ đang mặt.
"Lục ."
"Sao lên giường, lát nữa còn định học tiếp ?"
"Kỳ sinh lý của em vẫn kết thúc, thỉnh thoảng lúc ngủ sẽ... tràn hai bên. Nếu để tâm, là em phòng ngủ phụ ngủ vài đêm nhé."
Lục Huân Lễ cũng là đầu tiên đến chuyện của phụ nữ. Anh phụ nữ kỳ sinh lý, sẽ chảy máu, nhưng cũng từng nghĩ sâu về nó.
Người đàn ông nhíu mày: "Sẽ làm bẩn cả giường ?"
Anh khựng : "Tôi hiểu rõ lắm, nên mới ."
Lục Huân Lễ cố ý giải thích thêm một câu, cô gái tâm tư nhạy cảm, giải thích e rằng cô hiểu lầm chê bai cô.
Mặt Thời Nhược Khâm nóng lên, nhưng chuyện cũng gì thể .
"Bình thường buổi tối em dùng băng vệ sinh, ban ngày thì hai ba tiếng một . ban đêm thể ngủ say dậy nổi, trở cũng cảm giác, lúc nghiêng... thì dễ tràn từ bên hông."
Cô mím môi: "Nên dễ dính quần và giường, nhiều lắm, nhưng sạch sẽ... Dù ga giường dì giúp việc ," nhưng cô cũng sợ sẽ để tâm.
"Kỳ sinh lý sẽ đến mấy ngày."
"Một tháng một , mỗi một tuần..."
Thời Nhược Khâm ngước mắt trộm một cái. Sao Lục ngay cả những thứ cũng , hơn ba mươi , bạn gái cũ cho ?
Cô trải nghiệm tình cảm trong quá khứ của . cô chỉ cảm thấy, hơn ba mươi tuổi, thể nào từng yêu đương nào, đặc biệt là cô cảm thấy...
Lục mỗi tuần đều đòi hỏi nhiều , bây giờ hơn ba mươi, lúc ngoài hai mươi tuổi, chắc chắn tinh lực còn sung mãn hơn chứ. Lục nhị thiếu trăng hoa như , Lục chắc hẳn cũng sẽ kìm nén nhu cầu của .
"Tôi , chuẩn ngủ thì xuống ."
Lục Huân Lễ một bước lật chăn lên.
Cô gái đó ngẩn , Lục ý là để tâm ?
Cô mím môi, tự lấy miếng đệm lót dùng cho kỳ kinh nguyệt, còn tự giác sang phòng khách ôm một cái chăn qua.
Lục Huân Lễ xuống lâu, ngước mắt lên thấy cô gái nhỏ , tự ôm một cái chăn.
Thời Nhược Khâm lên tiếng giải thích : "Em sợ làm bẩn chăn, đợi qua kỳ sinh lý, em đắp chung chăn với Lục ."
Lục Huân Lễ thản nhiên thu hồi ánh mắt: "Ừ."
Cô gái chút câu nệ mở chăn , cô câu đó làm gì chứ, Lục cũng bắt buộc đắp chung một cái chăn với cô. Có lẽ quan tâm.
Cô gái tự chậm chạp lên giường, xuống, cô chợt nhớ điều gì đó.