Cơ thể Thời Nhược Huyên cứng đờ. Cô ngờ Lục Huân Yến đột nhiên nhắc đến chuyện lúc . Chẳng qua ba năm ? Trí nhớ của Lục Huân Yến đến ? Cô Lục Huân Yến, đôi mắt đầy tò mò và thắc mắc của , nhất thời trả lời thế nào. "Chuyện đó...”
Cô mở lời, giọng chút thiếu tự nhiên:
“Là bạn .”
"Bạn em?”
Lục Huân Yến nghiêng đầu:
“Vậy còn Phù Phù?”
Thời Nhược Huyên im lặng hai giây. "Là con gái của cô .”
Người đàn ông sửng sốt một chút, đó gật đầu, dường như chấp nhận lời giải thích , rõ ràng hề nghĩ ngợi nhiều. Càng dám ảo tưởng rằng và cô một đứa con gái. "Ồ, .”
Thời Nhược Huyên hắng giọng:
--- Truyện nhà Anh Đào ----
“Tôi về đây.”
Nói xong cô bước nhanh về phía văn phòng luật. "Vợ , đợi luyện cơ bụng cho em sờ nhé, em sờ cơ bụng của khác đấy!”
Người phụ nữ thèm ngoảnh đầu . Lục Huân Yến vợ cứ thế rời , cúi đầu bàn tay trống rỗng của , dùng ngón tay cái miết miết, vẫn nắm tay vợ đủ . Thôi , tập thể d.ụ.c đây, liệt giường ba năm, đổi là khác chắc tàn phế luôn . Dương Thiến Dung tù ba năm. Cuối cùng bà cũng tù. gương mặt đàn bà chút niềm vui nào, chuyện năm xưa cứ thế mà trôi qua, con trai bà dường như thực sự bắt. con trai bà đang học lớp mười hai mà. Trên Dương Thiến Dung lấy một đồng xu, bà lếch thếch bộ về nhà. Không chìa khóa, bà đành gõ cửa, vài phút , cánh cửa cuối cùng cũng mở . Bà lạ lẫm mặt, đôi tay run rẩy kiểm soát . Người mở cửa là con trai bà . Đó là một phụ nữ trung niên xa lạ, mặc đồ ở nhà, tay cầm thìa nấu ăn, bà với ánh mắt đầy cảnh giác. "Bà là ai?”
Dương Thiến Dung cũng ngơ ngác hiểu gì:
“Đây... đây là nhà mà, bà là ai .”
"Nhà bà cái gì mà nhà bà, căn nhà mua từ ba năm , bà bệnh thần kinh .”
"Rầm”
một tiếng, cánh cửa đóng sầm . Dương Thiến Dung trân trân cánh cửa đóng kín, cả như rút cạn chút sinh lực cuối cùng. Đã bán từ ba năm ? Vậy còn Dương Dương thì ? Dương Dương ? Ba năm ở trong tù, con trai ở bên ngoài, hai con từng gặp một , từng gọi một cuộc điện thoại nào. Bà con trai sống , nó đang ở , nó chuyên tâm học hành . Bây giờ bà tù , nhà thì còn, con trai cũng biến mất. Dương Thiến Dung tựa lưng tường từ từ trượt xuống đất, đầu óc trống rỗng. Bà làm đây? Con trai chính là sinh mệnh của bà , những chuyện bà làm năm xưa đều là vì con trai, nhưng bây giờ con trai mất tích, bà làm để tìm thằng bé? Không bao lâu , bà chợt nhớ đến một . Hứa Hạnh Hoan. Chuyện năm xưa, là do Hứa Hạnh Hoan sai bà làm. Hứa Hạnh Hoan tiền, gia thế, chắc chắn con trai bà ở . Bà chống tay tường cố gắng dậy, loạng choạng bước ngoài. Dương Thiến Dung vốn định đến thẳng Tập đoàn Lục thị, nhưng bà sợ thể đang ở công ty, nên đành đợi bên ngoài tòa nhà Lục thị. Bà thử vận may, xem gặp Hứa Hạnh Hoan . Đợi mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến lúc nhân viên tan làm tấp nập bước ngoài. Dương Thiến Dung dán mắt cổng lớn, sợ bỏ lỡ bất cứ ai. Bà tìm Hứa Hạnh Hoan, tìm tung tích của con trai . Cuối cùng, một phụ nữ bước , cô trang điểm kỹ càng, tay xách túi hàng hiệu. Là Hứa Hạnh Hoan! Dương Thiến Dung vội vàng dậy, lảo đảo một cái, theo bản năng định lao về phía cô . xung quanh đông phức tạp, bà thể bốc đồng, nhỡ thấy sinh nghi thì càng tồi tệ hơn. Dương Thiến Dung lén lút bám theo Hứa Hạnh Hoan, chặn đường cô khi cô lên xe. "Thư ký Hứa! Thư ký Hứa, cô còn nhớ ! Tôi là Dương Thiến Dung đây!”
Hứa Hạnh Hoan giật thót , còn tưởng là mụ điên nào, mãi đến khi thấy tên Dương Thiến Dung cô mới nhớ . "Là bà ? Chẳng bà tống tù ...”
Dương Thiến Dung cũng sững :
“Hóa Thư ký Hứa cái gì cũng ... Vậy còn con trai , năm đó cô hứa với mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lam-phong-cuoi-voi-chi-luc-tong-do-cau-thai-qavo/chuong-246-doi-anh-luyen-co-bung-cho-em-so.html.]
Hứa Hạnh Hoan ngó xung quanh:
“Lên xe , chẳng lẽ bà để Lục Huân Lễ thấy ?”
Dương Thiến Dung lời cô , ngoan ngoãn lên xe. Hứa Hạnh Hoan qua gương chiếu hậu đ.á.n.h giá Dương Thiến Dung phía . Mặc dù mới trôi qua ba năm, Dương Thiến Dung bây giờ cũng chỉ 50 tuổi, nhưng trông bà già và gầy guộc nhiều. Chắc hẳn những ngày tháng trong tù hề dễ dàng. "Tôi bà tù, đương nhiên thể phủi tay bỏ mặc, nhưng con trai bà thi trượt đại học , xảy chuyện đó, ảnh hưởng đến kết quả thi của nó, bản bà chắc cũng đoán .”
Nghe đến đây, trái tim Dương Thiến Dung như thắt , giọng điệu trở nên khúm núm hơn hẳn:
“Vâng, ...”
"Tôi cũng loại qua cầu rút ván, đó gửi con trai bà học trường cao đẳng, hiện tại chắc thằng bé vẫn đang học, bà cần lo lắng.”
Dương Thiến Dung tin con trai vẫn bình an vô sự, nước mắt chực trào . Ba năm nay, bà nơm nớp lo sợ con trai ở bên ngoài chịu khổ, sợ thằng bé vì chuyện đó mà hủy hoại cả tương lai. Bây giờ Hứa Hạnh Hoan thằng bé vẫn , vẫn đang học, tảng đá lớn đè nặng trong lòng bà cuối cùng cũng dỡ xuống. "Cảm ơn... cảm ơn Thư ký Hứa...”
Bà gạt nước mắt, giọng nghẹn ngào:
“Cô đúng là , con trai hiện đang học trường nào, đến thăm nó...”
"Còn căn nhà của chúng nữa, tại bán ...”
"Chuyện căn nhà ... lúc bà xảy chuyện, con trai bà cũng lo liệu chứ? Sau khi sắp xếp thỏa cho thằng bé, giúp bà bán căn nhà , tiền bán nhà đều dùng để chu cấp việc học hành và sinh hoạt của nó .”
"Mấy năm nay tiền học tiền ăn ở của nó tốn kém ít bà cũng đấy, bây giờ vật giá leo thang.”
Dương Thiến Dung há miệng, gì đó nhưng thốt nên lời. Đó là căn nhà bà dùng bộ tiền tiết kiệm để mua, là nơi nương tựa bà nửa đời cặm cụi vất vả. Vậy mà cứ thế bán ... Bà trắng tay , cũng may là vẫn còn con trai. "Vậy... Dương Dương bây giờ đang ở ? Tôi thể gặp nó ?”
"Nó học trường nội trú, đợi tuần , sẽ sắp xếp.”
Giọng điệu Hứa Hạnh Hoan lạnh lùng vài phần:
“Bà còn chuyện gì khác ?”
"Không còn nữa...”
Dương Thiến Dung con trai vẫn bình an là đủ mãn nguyện , dám đòi hỏi gì thêm. "Thư ký Hứa, liên lạc với cô như thế nào... bây giờ còn một đồng xu cắc bạc nào.”
Hứa Hạnh Hoan gì, lái xe đưa bà mua một chiếc điện thoại cũ, còn đưa thêm cho bà 3000 tệ. "Tôi đối với con bà quá nhân từ trọn nghĩa , ba năm nay con trai bà bình an vô sự, hy vọng bà hé răng nửa lời về những chuyện đó ngoài, nhất là cứ chôn chặt trong bụng .”
"Bà xuống xe .”
Dương Thiến Dung làm thể cho khác . Đối với bà bây giờ, Hứa Hạnh Hoan chẳng khác nào ân nhân cứu mạng. "Tôi , nhất định sẽ !”