Giới luật viện do Đào thị quản lý hôm nay cách chức quản sự của lão thái thái và đại thái thái, quả thực là hành động lớn gan, khiến Nhị thái thái vô cùng bất an. Bà đến cả bữa tối cũng kịp dùng, dẫn theo hai bà t.ử vội vã chạy đến viện của Đào thị.
Đào thị tin, nha đỡ dậy từ giường, gian ngoài chờ. Từ xa thấy sắc mặt bà chồng , bước nhanh về phía , liền từ xa khom gối hành lễ.
Nhị thái thái Nhậm thị hậm hực bước hành lang, đuổi hết nha bà t.ử ngoài, quát Đào thị một câu:
“Ngươi hồ đồ ? Lại dung túng Hoa Xuân ở Giới luật viện làm càn!”
Đào thị cảm thấy những việc Hoa Xuân làm hôm nay thật sự hả , nhưng ngoài mặt dám lộ chút nào, chỉ giả vờ kinh hoảng:
“Thưa mẫu , hôm nay con dâu thương nặng thể dậy, cũng trong Giới luật viện xảy đại sự. Hơn nữa, Hoa Xuân cũng là dâu trong phủ, nàng quản Giới luật viện, con cũng ngăn . Còn tám vị chấp sự của Giới luật viện là thế nào, e rằng mẫu còn rõ hơn con. Sự việc phát triển đến mức , con cũng ngờ tới.”
Nhị thái thái thấy lời lý, bớt giận phần nào, bèn xuống ghế chủ vị. Đào thị tự tay rót dâng lên. Nhị thái thái nhận lấy nhưng đặt xuống, uống, chỉ :
“Ta chỉ sợ lão thái thái trách tội chúng . Con cũng , phụ con chỉ là con thứ, lão thái thái vui thì mặc kệ ông, vui tìm cớ gây khó dễ. Ta lo bên nhị phòng chúng sẽ vạ lây.”
Trong Lục phủ, dòng đích tổng cộng năm phòng. Đại lão gia, Tam lão gia và Tứ lão gia đều là con chính thất của lão thái thái. Trong đó Đại lão gia giữ chức Quang Lộc Tự khanh, tình cảm với lão thái thái là thiết nhất; Tam lão gia quản lý việc nội vụ trong phủ, mỗi năm phần lớn thời gian ở ngoài tuần tra điền trang cửa hàng, lão thái thái thương con vất vả nên bình thường sủng ái ông nhất; Tứ lão gia là duy nhất trong cả Lục gia dám đối đầu với lão thái thái, khiến bà cũng dám động . Còn Ngũ gia thì đến nay vẫn thành , ở riêng cùng di nương, bình thường ít khi lộ diện .
Còn Nhị lão gia – xuất thứ t.ử – chẳng luôn chịu ánh mắt của lão thái thái .
Bởi , Nhị thái thái ở mặt lão thái thái cũng luôn như băng mỏng.
Đào thị đương nhiên hiểu nỗi lo của bà, liền mỉm an ủi:
“Mẫu , phụ làm gì cũng cho là sai, làm gì cũng sai. Dù lão thái thái, chúng cũng thể với tới, chi bằng nên tìm một con đường khác.”
Nhị thái thái thấy ẩn ý sâu xa, liền thẳng dậy hỏi:
“Ý con là ?”
Đào thị :
“Mẫu thấy Hoa Xuân thế nào?”
Nhị thái thái đáp:
“Cũng là năng lực, hôm nay tay , khí phách!”
Đào thị dịu dàng :
“Con dâu cũng nghĩ như . Ý con là, mong mẫu về cũng thương Hoa Xuân nhiều hơn, coi như là để cho một con đường lui.”
Chỉ cần lão thái thái còn sống ngày nào, nhị phòng vẫn luôn bà khống chế, khó thể ngẩng đầu. Nếu lão thái thái qua đời, các phòng ắt sẽ phân gia, khi đó nhị phòng cũng thể trông cậy ai. Đào thị như , chẳng qua là mẫu đem cơn giận trút lên đầu nàng và Hoa Xuân mà thôi.
Nhị thái thái quả nhiên hiểu ý, cơn giận ban đầu lập tức tan biến, ngược còn sinh vài phần rộng mở.
So với trưởng phòng, Lục Thừa Tự của tứ phòng rõ ràng tiền đồ hơn, Lục gia xuất hiện thêm một vị các lão. Thân cận với Hoa Xuân một chút, dù cũng sai.
Thế là bà nắm lấy tay Đào thị:
“Quả nhiên con là thông tuệ, xem đây nhầm con.”
Đào thị vội vàng khiêm tốn vài câu, hỏi bà dùng bữa tối .
Nhị thái thái tiếp lời, ánh mắt vô tình lướt qua bụng phẳng lặng của nàng, chân mày nhíu :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lac-hoa-xuan-hy-quan/chuong-82-chi-bang-tim-con-duong-khac.html.]
“Thân thể con rốt cuộc là thế nào? Sao mãi vẫn thai? Phụ con hỏi mấy , dặn mời đại phu giỏi cho con. Con xem, nên đến Thái y viện mời danh y bắt mạch cho con ?”
Nghe , sắc mặt Đào thị chợt tái nhợt, chậm rãi rút tay khỏi tay Nhị thái thái, cụp mắt xuống :
“Mẫu cần phí tâm, con với Tam gia… e rằng đời thành .”
“Sao lời như !” Nhị thái thái tức giận dậy, quanh một lượt, xác nhận còn ai khác, hạ giọng hỏi một cách chân thành:
“Con , thật với , rốt cuộc là vấn đề của con, là của Thừa Hải?”
Theo lý mà , mấy năm nay Đào thị uống ít thuốc, đáng cũng chuyển biến. sự thật trái ngược. Nhị thái thái tuy hẳn thương con dâu, nhưng cũng kiểu chỉ bênh con trai mà trách con dâu. Bà hồ đồ, lo rằng căn nguyên vấn đề ở Lục Thừa Hải.
Đáng tiếc, mặc cho bà ép hỏi thế nào, Đào thị chỉ cúi đầu im lặng, một lời.
Cuối cùng, Nhị thái thái bất lực lắc đầu, thất vọng rời .
Đợi xa, cảm xúc mặt Đào thị lập tức thu sạch sẽ. Nàng một giữa căn phòng trống trải, như một pho tượng đất, lặng im tiếng động.
Một lúc lâu , ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân quen thuộc, nàng mới chậm rãi hồn, xoay bước nội thất.
Người đến chính là phu quân của nàng — Tam gia Lục Thừa Hải. Hẳn là tin Nhị thái thái đến trách phạt vợ, nên vội vàng từ tiền viện trở về, liên tiếp vén hai lớp rèm, bước nội thất. Thấy Đào thị lặng giường bạt bộ, tưởng nàng chịu ủy khuất, liền sải bước tới, nắm lấy tay nàng, ánh mắt đầy lo lắng:
“Như Tú, mẫu trách nàng ?”
Đào thị một cái, ép xuống nỗi tiêu điều trong lòng, thần sắc trở bình thường:
“Không , chỉ hỏi vài câu .”
“Vậy đầu gối nàng thế nào , mau cho xem, để bôi thêm t.h.u.ố.c cho nàng…”
Không đợi Đào thị từ chối, Lục Thừa Hải bế ngang thể nhẹ nhàng của nàng, đặt lên giường bạt bộ. Đào thị thoáng sững , nhưng cũng phản ứng gì lớn, mặc bế lên giường.
Chỉ thấy Lục Thừa Hải mang tới một chiếc đèn sáng, lấy t.h.u.ố.c , cẩn thận vén váy nàng lên, lộ chỗ thương. Thấy vẫn còn một mảng đỏ, đau lòng thôi, miệng mắng mỏ Tưởng Ngọc Dung vài câu, tỉ mỉ bôi t.h.u.ố.c cho vợ.
Đào thị lặng lẽ , tầm mắt dần trở nên mơ hồ. Theo từng cái vuốt nhẹ của đầu ngón tay đầu gối nàng, trong đầu nàng hiện lên những hình ảnh đúng lúc, khiến nàng tủi đến đỏ cả mắt.
Chỉ cần Lục Thừa Hải đối xử với nàng kém một chút, chỉ cần luôn chiều chuộng trăm bề, nàng sớm rời , đến mức sa lầy trong vũng bùn .
Đào thị bỗng đưa tay che miệng, bật thành tiếng.
Lục Thừa Hải thấy lập tức hoảng hốt:
“Sao , làm nàng đau ?”
Đào thị liên tục lắc đầu, mặt trong, cố gắng kìm nén nước mắt.
Nàng thà rằng làm nàng đau, còn hơn là thành bao năm, vẫn giữ như xử nữ.
Chương
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================