Lạc Hoa Xuân - Hy Quân - Chương 33: Diện kiến Thái hậu
Cập nhật lúc: 2026-05-03 11:21:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Thừa Tự từ cửa Nguyệt Hoa về phía tây, qua Nội Hữu Môn, tiếp tục tiến đến cửa Tả Vĩnh Khang. Chỉ thấy hành lang dát vàng lộng lẫy mấy tiểu nội thị đang chờ sẵn. Đây chính là địa giới Từ Ninh cung. Hắn cất giọng:
“Xin công công thông báo, thần Lục Thừa Tự phụng ý chỉ của Thái hậu nương nương, đến đây bái kiến.”
Tiểu nội thị dường như dặn , mỉm đưa tay dẫn đường:
“Nương nương chỉ, mời Lục đại nhân theo nô tài.”
Lục Thừa Tự theo qua cửa Từ Ninh, bước Từ Ninh cung, theo bậc thềm bạch ngọc đến chính điện. Ngoài điện một nữ quan trẻ tuổi mặc áo tím chờ sẵn. Nàng dung nhan như trăng rằm, mắt tựa hắc thạch, khẽ mỉm , khom gối, hiệu cho trong.
Lục Thừa Tự giữ đúng lễ, nàng, chỉ đáp lễ, bước thẳng điện. Bảy cánh cửa song đồng loạt mở , một luồng hương trầm nồng đậm ập đến. Chính điện rộng lớn, kết cấu giếng trời sâu rộng tinh xảo, khí thế hùng vĩ. Trong điện bày biện hề xa hoa rườm rà, thậm chí lấy một giá cổ ngoạn. Chính bắc đặt một ngai rồng dát vàng, hai bên gần cửa sổ là hai giá sách bày đầy cổ tịch. Ngoài , trong điện chỉ một án thư t.ử đàn lớn, hình như tảng đá lơ lửng.
Sau án một .
Chỉ thấy nàng mặc trường sam dệt tơ kề xanh nhạt, tóc đen dày búi thành kiểu Lăng Vân, búi tóc chỉ cài một cây trâm gỗ đen, thêm trang sức nào. Dáng quá cao, cũng gầy béo, nhưng tư thế cầm bút lông chữ khí thế điều binh khiển tướng.
Nàng cúi mi, rõ dung mạo. Lục Thừa Tự chỉ liếc qua một cái, dám lâu, lập tức hạ mắt, tiến lên hành đại lễ quỳ bái:
“Thần Lục Thừa Tự bái kiến Thái hậu, nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”
“Lục Thừa Tự, ngươi thật to gan. Người đời ai chẳng ai gia ghét nhất kẻ gọi là thiên tuế.”
Bà vạn tuế, trường sinh vô cương!
Giọng quát quá dữ dội, nhưng trung khí mười phần.
Lục Thừa Tự tay áo ngang mày, bình tĩnh đáp:
“Nương nương chấp chính mười lăm năm, lao khổ công cao, thiên thu vạn đại, bách tính đều ghi nhớ ân đức của .”
“Xảo trá!” Thái hậu hừ nhẹ, “Sao, Thôi Tuân dạy ngươi trái ý ai gia ?”
Lục Thừa Tự , trong lòng khẽ động. Lúc ở Đông các điện Càn Thanh, cung nhân hầu hạ, đáng lẽ ai truyền tin, chẳng lẽ Thái hậu tính toán đến mức .
Quả hổ là Thái hậu chấp chính mười lăm năm, mở lời áp chế, khiến sinh lòng e dè.
Không đợi đáp, Thái hậu đặt bút xuống, vẫy tay:
“Lại đây, xem chữ của ai gia thế nào?”
Lục Thừa Tự dậy tiến đến, qua, chỉ thấy Thái hậu đôi câu đối . So với bản đưa tới Nội các đó, dùng bút đại dương hào, khí thế càng bức . Hắn qua chắp tay:
“Chữ của nương nương, từng nét đều như vạn quân ẩn hiện.”
Thái hậu , nhận khăn nữ quan đưa tới lau tay, :
“Đã giải chứ?”
“Dạ.”
“Vậy ý ngươi thế nào?”
Lục Thừa Tự khẽ nhíu mày, đoán dụng ý của bà.
Thái hậu liếc một cái, phẩy tay cho nữ quan lui , cầm lấy bản tấu cải cách binh mã, nam t.ử tuấn tú như lan như ngọc mặt, ánh mắt thâm sâu:
“Lục Thừa Tự, bản tấu ai gia xem, hài lòng, cũng kinh ngạc.”
Bà chắp tay lưng, đến bên , thong thả :
“Thái Bộc Tự thuộc Binh bộ, quản sáu mươi tám vạn hộ nuôi ngựa, mười sáu vạn khoảnh ruộng, gần bốn vạn khoảnh bãi ngựa, dùng để cung ứng chiến mã. Đại Tấn lập quốc lâu, dự trữ dư thừa, hộ nuôi ngựa ngày càng kiệt quệ, mà ngựa cung vượt cầu, lãng phí tài nguyên.”
“Ngươi thông minh, miễn lao dịch cho các hộ nuôi ngựa, quy thành tiền nộp triều đình, ruộng đất và bãi ngựa chia cho thuê. Một năm cũng thu mấy chục vạn lượng. Mua chiến mã cần nhiều như , còn dùng làm quân nhu. Ai gia tính giúp ngươi, quá năm năm, Binh bộ sẽ tiết kiệm mấy trăm vạn lượng, lúc thái bình còn thể bù đắp cho Hộ bộ.”
“Chiêu của ngươi, quả là tuyệt xử phùng sinh, xoay chuyển càn khôn.”
“Quả thực là tài tể phụ!” Thái hậu chân thành khen.
Lục Thừa Tự bình thản cúi :
“Nương nương quá khen.”
Thái hậu , giấu vẻ thưởng thức:
“Biết vì hôm nay ai gia gặp ngươi ?”
“Thần rõ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lac-hoa-xuan-hy-quan/chuong-33-dien-kien-thai-hau.html.]
“Ngươi cứ mạnh dạn nghĩ, mạnh dạn .”
Nói xong, bà uống .
Lục Thừa Tự trong lòng kêu khổ, mơ hồ dự cảm lành, nhưng dám thẳng, chỉ giả ngu:
“Thần ngu , xin nương nương chỉ dạy.”
Thái hậu nhấp , , giọng còn ôn hòa:
“Cổ hủ!”
“Thông minh như ngươi, rõ ràng hiểu ý ai gia, hà tất còn giấu giếm!”
Bà đặt chén xuống, bước tới, thẳng :
“Lục Thừa Tự, ngươi cầu chẳng qua là lưu danh thiên cổ, tướng nhập tướng. Vậy ai gia cho ngươi , theo Hoàng đế thể làm tể phụ, theo ai gia cũng thể.”
“Đừng học Thôi Tuân, Tiêu Cừ mấy kẻ cổ hủ , đừng dính tranh đảng. Ngươi là nhân tài của xã tắc, năm năm lăn lộn, từ Hàn lâm biên tu, tuần án ngự sử, đến huyện lệnh, bố chính sứ, án sát sứ, năng lực chính vụ ai hơn ngươi. Ai gia xem trọng ngươi, ngươi nên lấy thiên hạ làm trọng, một lòng vì dân.”
Nghe đến đây, lòng Lục Thừa Tự siết chặt — Thái hậu rõ ràng đang chiêu dụ .
Chẳng trách khi , ân sư dặn dặn .
Miệng cho dính tranh đảng, nhưng đây chẳng chính là tranh đảng !
Ánh nắng thu xiên qua song cửa, chiếu lên hàng mi dày, phản chiếu rõ biến động trong mắt . Thái hậu thấu, giọng dịu :
“Lục Thừa Tự, chuyện giữa ngươi và Thường Dương quận chúa đó ồn ào khắp nơi, ai cũng cho rằng ai gia sẽ ép hôn để kéo ngươi về phe . Ngươi vì ai gia mặt ?”
Lục Thừa Tự ngẩng mắt bà:
“Thần .”
Thái hậu chống tay lên án thư, :
“Ngươi là trạng nguyên, danh vang thiên hạ, luôn lấy quân t.ử tự giữ. Nếu ai gia dùng thủ đoạn ban hôn, buộc ngươi giáng thê làm , chẳng khác nào tự hủy danh tiết của ngươi, cũng là tự tuyệt với triều thần. Ai gia làm chuyện đó.”
Lời như ngọc rơi xuống đất. Dù tâm tính vững vàng như Lục Thừa Tự cũng động lòng — Thái hậu quả thực giỏi thu phục nhân tâm!
Hắn đáp kiêu hèn:
“Nương nương minh giám, nội t.ử thần phụng dưỡng song , chăm lo con nhỏ, ngày đêm vất vả. Không nàng, sẽ thần hôm nay. Cả đời , thần tuyệt phụ nàng.”
Thái hậu hài lòng.
Bà đưa cho hai bản tấu:
“Ý ai gia, cần thêm. Hai bản tấu , ngươi mang tới Ty Lễ Giám phê son, cứ ai gia chuẩn.”
Lục Thừa Tự mày khẽ giật — rõ ràng chỉ một bản tấu, thành hai?
dám chậm trễ, lập tức nhận lấy.
Thái hậu , đầy ẩn ý:
“Lục Thừa Tự, nếu là khác đến, bản tấu ai gia sẽ phê. Chỉ riêng ngươi, ai gia chuẩn. Đi , đến Ty Lễ Giám.”
Lục Thừa Tự hai tay nâng tấu:
“Thần tạ ơn Thái hậu!”
Rồi từng bước lùi ba bước một, rời khỏi chính điện.
Nữ quan lúc từ cột hành lang bước , trở bên Thái hậu, cùng theo bóng lưng Lục Thừa Tự dần xa, khẽ lo lắng:
“Thái hậu nương nương, thật sự dùng Lục Thừa Tự ?”
Chương
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================