Kình Điểu Đối Đầu - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-03 17:16:28
Lượt xem: 381

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phía Chu Bồi Thất mất nửa phút mới trả lời một chữ: "Ồ."

Sau đó gửi thêm một tin: "Bây giờ bận."

Tôi mới tách khỏi , nhưng lúc trò chuyện một hồi thấy nhớ , tiếp tục trả lời: "Có chuyện gì ?"

Lại qua nửa phút nữa, mới nhắn : "Mẹ đến ."

Nhìn thấy mấy chữ , giống như một phản ứng kích thích, nó làm nhớ đến nỗi sợ hãi khi Chu Bồi Thất và chi phối.

Chu Bồi Thất cái gì cũng , chỉ trừ việc một ham kiểm soát cực mạnh. Từ nhỏ đến lớn, bà đều hạn chế Chu Bồi Thất một cách chặt chẽ trong cái vòng tròn nhỏ mà vạch .

Nhỏ như việc Chu Bồi Thất mỗi ngày mặc quần áo gì, ba bữa cơm ăn cái gì, lớn như việc Chu Bồi Thất học đại học nào, chọn chuyên ngành gì, quen bạn gái như thế nào.

Mẹ đều hạn chế nghiêm ngặt.

cũng chẳng hiểu tại , dù từng chính thức gặp mặt , nhưng trong danh sách đen của đối phương .

Rất nhiều ăn bên ngoài với Chu Bồi Thất, đều gọi video giữa chừng, Chu Bồi Thất rõ ràng là mặt , nào cũng trốn thật xa hoặc trực tiếp ngắt máy.

Sau đó , Chu Bồi Thất chỉ xoa đầu , gắp thêm thức ăn cho .

Tôi hỏi Chu Bồi Thất nhiều , thích , tại .

Chu Bồi Thất coi như một đồ ngốc nhỏ, bảo nghĩ quá nhiều, thích là đủ .

Tin nhắn của Chu Bồi Thất gửi tới, trả lời nữa.

Tôi trực tiếp gọi một cuộc điện thoại cho ông nội, học bá trong ký túc xá sắp lên giường ngủ.

Tôi cầm điện thoại ban công, tai ông nội , ở đầu dây bên cầm điện thoại gào to, thậm chí còn thấy tiếng vang giọng của chính trong điện thoại.

Ông gào với , cũng gào với ông.

Tôi gào: "Ông nội! Cháu thích bạn trai cháu quá!"

Ông gào: "Bạn trai cháu tên là gì nhỉ? Đồ rùa con là đồ rùa nhãi!"

Tôi tức giận gào lên: "Anh rùa con! Cũng rùa nhãi! Anh tên là Tiểu Thất! Tiểu Thất! Chu Bồi Thất! Ông nhớ kỹ đấy nhé! Ông già !"

Ông nội tiếp tục gào: "Ồ! Thế thì bảy tám chẳng giống !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/kinh-dieu-doi-dau/chuong-2.html.]

Tôi dây dưa với ông về chủ đề nữa, chuyển sang chủ đề khác gào với ông: "Ông ơi! Mẹ của Tiểu Thất thích cháu! Nếu bà bắt cháu và Tiểu Thất chia tay thì cháu làm đây! Tiểu Thất lắm! Cháu thích quá! Cháu chia tay với !"

Giọng của ông nội ở đầu dây bên vẫn đầy khí thế: "Thế thì tìm đứa tiếp theo thôi!"

Tôi gào: "Không ! Cháu chỉ cần Tiểu Thất thôi! Ông thế nào !"

Ông nội ở bên "ồ" một tiếng: "Thế cháu định làm thế nào!"

Tôi lặp : "Thế cháu mới hỏi ông định làm thế nào! Cháu chia tay với !"

Ông nội nghĩ mãi, cuối cùng cũng nghĩ một cách: "Anh trai cháu! Tiền Hạo Hạo! Nó quen nhiều bạn gái như thế! Nó chắc chắn cách! Cháu tìm nó !"

Tôi đập mạnh đùi một cái: "Ông đúng! Ông nội! Cảm ơn ông! Ông nội!"

Ông nội ba đứa cháu báu vật.

Từ lớn đến nhỏ lượt là Tiền Hạo Hạo, Tiền Đa Đa, Tiền Bảo Bảo, vốn dĩ em họ định đặt tên là Tiền Tiền Tiền, nhưng nhân viên tên chịu, bảo cái tên quê quá.

Thế nên ông nội mới lùi một bước, đổi tên cho em họ thành Tiền Bảo Bảo, khi đổi tên, Tiền Bảo Bảo vốn đang thét trong lòng chú hai cuối cùng cũng im lặng, thổi một cái bong bóng.

Tôi gọi điện cho Tiền Hạo Hạo, bên là tiếng ồn ào, khi gào thét với ông nội một trận mệt lử, uể oải gọi một tiếng "Hạo Hạo".

Tiền Hạo Hạo rõ ràng là rõ, bên cạnh còn tiếng duyên của những cô gái trẻ.

Tôi đợi mãi, bên mới yên tĩnh trở .

"Lại gì nữa? Chiều nay luôn ?"

Tôi dùng giọng điệu mệt mỏi: "Anh... lẽ em sắp thất tình ."

Tiền Hạo Hạo ở bên dường như kinh ngạc: "Cái gì cơ, chẳng chiều nay mày còn ở trong xe bốc phét với là bạn trai mày trời một đất hai ?"

Tôi bĩu môi: " thích em, cực kỳ thích, liệu bà bắt Tiểu Thất chia tay với em ."

Tiền Hạo Hạo thấy thế liền tỏ vẻ vui: "Mẹ nó thích mày?! Mẹ nó dựa cái gì mà thích mày?! Mẹ nó lấy tư cách gì mà thích mày?!"

Ký ức chậm chạp của cuối cùng cũng lóe lên như ánh điện, nhớ tính từ mà Chu Bồi Thất dùng để miêu tả trong một cuộc điện thoại rò rỉ: "Mẹ em nghèo kiết xác."

Tiền Hạo Hạo ở bên c.h.ử.i thề một câu: "Mày bệnh Tiền Đa Đa?"

Tôi chậm chạp: "Dạ——?"

"Mẹ nó chứ, bà dám bảo mày nghèo kiết xác! Mày dùng tiền đập c.h.ế.t bà cho ! Tức c.h.ế.t ! Có tiền , đây! Anh cho mày! Bây giờ chuyển cho mày luôn!"

Loading...