“Công chúa nhỏ” chính là cô gái nãy.
“Tôi cũng thầm thích vị hôn thê của lâu , giờ cũng toại nguyện.”
Tần Tự đầu, ánh mắt sắc lạnh cô :
“Cô chúc phúc ?”
Cô gái co , mắt ngấn lệ:
“Chúc hai trăm năm hạnh phúc.”
Tần Tự thêm lời nào, rời .
Trước khi , ôm theo trái tim đập loạn mà chạy mất.
14
Chạy về tới phòng, bịt miệng khúc khích.
Bạn chậm rãi bước tới mặt , xoa đầu đầy thương xót:
“Đi vệ sinh một chuyến mà hóa ngốc luôn ?”
“Bạn .” Tôi lao tới ôm chầm lấy cô :
“Người tớ thích cũng thích tớ.”
“Bạn của tớ hạnh phúc .”
Cô còn , làm bộ đ.ấ.m nhẹ lưng :
“Hôm nay , tớ lo c.h.ế.t.”
Tôi lau nước mắt vì quá vui
“Bạn , tối nay tớ chắc về .”
Diệu Linh
Cô vui: “Hả?”
“Tớ lấy thứ thích đổi nhé.”
Tôi rành rọt:
“Tự nguyện tặng năm trăm nghìn.”
Bạn lập tức vui vẻ:
“Về ! Phải về ngay! Cần tớ gọi xe cho ?”
“Không cần.”
Tôi nhanh chóng chuyển tiền cho cô , hứa:
“Ngày mai… , ngày , tớ dành trọn một ngày cho .”
Bạn mấy bận tâm, vui vẻ cúi đầu đếm :
“Bạn , ngày xuống giường nổi cũng .”
Tôi ở ghế xe, bắt đầu trêu Tần Tự.
Chim trong lồng bay:
[Chồng ơi, mấy giờ về, ngủ với em.]
Hàm ý rõ ràng.
Lần đầu gọi như , kịp trêu Tần Tự thì chính nóng ran cả .
Sếp: [Đừng ngủ, ở nhà đợi .]
Tôi giả vờ hiểu.
Chim trong lồng bay: [Đừng hiểu nhầm, ý em là em buồn ngủ.]
Anh trả lời ngay:
[Đừng đừng, đợi , là ngủ với em.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/kim-chu-tim-den-vi-cau-dao-ngu/chuong-8.html.]
[Sau cứ tiếp tục dùng câu đảo ngữ .]
Tôi thong thả về nhà, mở cửa , thấy một “chú chó” đang chờ chủ về.
Anh cởi áo , oán trách hỏi:
“Em ?”
“Ra ngoài mua đồ.” Tôi lấy hộp nhỏ ném cho , ngoắc tay.
Tần Tự hết kiên nhẫn, tháo thắt lưng tiến về phía .
15
Nửa đêm, khi Tần Tự ôm tắm xong ngủ say.
Tôi lén lấy điện thoại của .
Điện thoại mật khẩu, ứng dụng cũng đơn giản, chỉ vài cái thường dùng.
Không một trò giải trí nào.
Thảo nào giường “điên” như , chắc coi như trò khám phá .
Tôi mở vòng bạn bè của , ngoài dự đoán…tất cả đều chặn .
Từ gần đến xa.
“Đẹp thật.”
“Xinh.”
“Dễ thương.”
“Thích.”
“Có chủ .”
Dòng cuối cùng là đăng, tính thời gian là lúc ở KTV.
Anh đăng ảnh chiếc hộp nhung, kèm chữ: “Muốn lấy vợ.”
Lời lẽ vẫn ít, nhưng tình ý thì dạt dào.
Tôi định thoát , tay chợt khựng , thấy một bài đăng riêng tư duy nhất của , cũng là bài đầu tiên.
“Thích một , dám theo đuổi, chỉ dám từng chút gần.”
Phần bình luận là tự trả lời .
“Cô ngủ với . Vui quá, quãng đường gần một tiếng mà nửa tiếng tới, hồi hộp kích động, cái gì cần mua cũng mua hết.”
“A a a là hiểu lầm, ghét câu đảo ngữ….”
“Hạ Hạ trúng thuốc, khó chịu đến mức cứ . Mình tỉnh táo, rõ chữ điện thoại, mò mãi cũng bấm đúng ứng dụng. Hạ Hạ cứ quấn lấy , sợ kiểm soát nên dám chạm , chút ý thức cuối cùng là đắp khăn ướt cho cô ngất trong phòng tắm. Mình hận c.h.ế.t cái cô và đồng bọn của cô , sẽ xử họ.”
Sống mũi chợt cay xè.
Hóa từng chạm .
Là do quá ngốc, cứ tưởng ánh mắt là khiêu khích.
“Hạ Hạ tưởng và cô xảy chuyện, chỉ phủi sạch, ghen ghen ghen ghen! Đều do tên đàn ông c.h.ế.t tiệt làm cô mê .”
“Mình lên mạng hỏi, bảo con gái thích kiểu ‘ xanh’, học từng câu từng chữ.”
“Tin : kịp tỏ tình. Tin : vợ b.a.o n.u.ô.i . Tin hơn: cô thích là giả.”
“Hồi hộp quá, tra tài liệu, làm đủ chuẩn , nhất định sẽ để cô đau. Thơm quá thơm quá, thích quá thích quá.”
“Công ty con niêm yết thành công, quyền lên tiếng tuyệt đối trong nhà họ Tần.”
Dòng cuối cùng: “Mình cưới cô .”
Tôi cầm điện thoại của , nghiêm túc gõ một câu:
“Tôi là Hạ Dĩ Linh, Tần Tự cưới Hạ Dĩ Ninh làm vợ, đồng ý.”
(Hết).