Kiều Dưỡng - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:29:08
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Dự Vương hồi phủ, Tiêu Lĩnh liền báo cáo về sự tình thích khách. Lúc bọn ám sát, bắt sống hai , khi thẩm vấn thì một trong đó khai Hoài Vương.

Tiên Hoàng tổng cộng sáu Hoàng tử, Hoài Vương là Lão Nhị. Bây giờ Hoàng t.ử còn sống, ngoại trừ đương kim Thánh thượng, thì chỉ còn Hoài Vương cùng Dự Vương.

Hoài Vương nguyên bản ít ủng hộ, chẳng qua là khi đấu với đương kim Thánh thượng thì rước về thất bại. Sau khi sắc phong làm Hoài Vương thì trực tiếp trở về đất phong ở, mấy năm gần đây hề rời khỏi đó.

Kỳ thật Dự Vương tin lời thích khách khai . Bình thường thích khách đều là t.ử sĩ, khi bắt sẽ uống t.h.u.ố.c độc tự sát, tuy hai tên vì uống t.h.u.ố.c độc chậm nên mới bắt sống, nhưng Dự Vương vẫn cảm thấy chỗ nào đó đúng.

Quá trình thích khách khai Hoài Vương quá mức thuận lợi. Nếu tra tấn mới thì chẳng bằng , giống như là cố ý khai Hoài Vương.

Sau khi phát giác điều đúng, phái điều tra Hoài Vương. Bây giờ tiến triển trong việc điều tra, phát hiện Hoài Vương căn bản ở trong lãnh địa của .

Dự Vương thì nhăn mày, thấp giọng phân phó gì đó, Tiêu Lĩnh nhận mệnh lui xuống.

***

Thời gian nhanh chậm trôi qua, thời tiết dần dần mát mẻ, ngày hôm đó, Lương Y Đồng cuối cùng cũng làm xong y phục cho Dự Vương. Bởi vì Dự Vương thích mặc y phục màu đậm, nàng làm bằng vải màu đỏ tía, bên thêu bốn con mãng xà, là uy phong.

Sau khi làm xong, nàng giặt một , đem phơi khô. Ngày hôm mài mực thì cầm tới chỗ của Dự Vương.

Lúc nàng mang y phục , Dự Vương đang xem binh thư. Hắn ý nghĩ cải tiến cung nỏ, gần đây đều sách liên quan đến binh khí, quyển mới bắt đầu từ hôm qua, còn nghiên cứu ít.

Nam nhân ghế, cho dù đang sách vẫn giữ nguyên dáng thẳng. Bên trong gian phòng yên tĩnh, chỉ thanh âm lật sách của thỉnh thoảng vang lên. Hắn chuyên chú, động tác lật sách cũng lộ chút tự phụ.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chiếu đến, cả bao trùm trong vầng sáng, càng làm nổi bật đôi mắt của , ngũ quan cũng trở nên tuấn mỹ hơn, lẽ là ánh nắng quá mức ấm áp, nhất thời khiến trở nên nhu hòa hơn nhiều.

Nhìn như thế , Lương Y Đồng chút thất thần, chỉ cảm thấy quả thực quá mắt. Nha bên luôn khen nàng , bây giờ nàng cảm thấy Dự Vương chính là nhất.

Ý thức đến ngây cả , gò má nàng chút nóng lên. Lương Y Đồng dám lâu, vội vàng cúi đầu, vô thức kéo kéo y phục trong tay.

Nàng lẳng lặng ở một bên, dám quấy rầy . Đến khi Dự Vương hết nội dung một trang, buông sách xuống, nàng mới cung kính đến.

Dự Vương lúc mới liếc đến quần áo trong tay nàng, tưởng rằng tú nương làm y phục mới cho , nhờ nàng cầm đến, Dự Vương : “Trực tiếp để phòng trong .”

Lương Y Đồng khéo léo gật đầu, lúc sắp đến cửa mới : “Vương gia xem một chút , nếu thích thì mang về sửa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/kieu-duong/chuong-33.html.]

“Ngươi làm ?”

Lương Y Đồng gật đầu, nàng cũng đầu tiên làm y phục, năm mười hai tuổi cũng từng làm cho phụ một bộ, nhưng dù là như thế, trong lòng nàng vẫn chút thấp thỏm, sợ thích.

Đôi mắt to của tiểu cô nương trong veo như nước, ánh mắt cẩn thận từng li từng tí, tựa hồ là lo thích. Dự Vương thu hồi ánh mắt, vốn quan sát kỹ, lúc : “Lấy cho xem một chút.”

Lương Y Đồng vui vẻ đáp ứng, đưa y phục cho .

Y phục đến tay, nhận đây là loại vải từng mặc qua, khẳng định là tốn ít tiền. Dự Vương chuyện nàng cầm ngọc bội, lúc y phục, chút xúc động.

Thần sắc càng thêm ôn hòa, “Trong phủ tú nương, cần ngươi làm?”

Thấy hình như chán ghét, Lương Y Đồng : “Một chút tâm ý thôi, Vương gia mau thử.”

Tiểu nha đầu mừng rỡ, khuôn mặt cầu khen ngợi.

Dự Vương , dù tay nghề của nàng , nhưng cũng ngờ nàng may y phục. Nhìn thấy các chi tiết của y phục may tệ, chút kinh ngạc.

Không đợi tán thưởng thì Lương Y Đồng sự hài lòng trong mắt , nàng cực kỳ vui vẻ. Mấy ngày Dự Vương luôn chiếu cố nàng, cơ hồ là coi nàng như , nàng cuối cùng cũng thể làm gì đó cho .

Thấy Dự Vương gì bất mãn, nàng vui vẻ cầm y phục mang phòng trong cho Dự Vương. Đây là đầu tiên Lương Y Đồng tiến phòng ngủ của .

Lúc mới phát hiện phòng của nam t.ử khác biệt với phòng của nữ tử. Đồ vật trong phòng cũng tính là nhiều, chỉ là tường treo vài bức tranh sơn thủy, cả phòng đều chút thanh lãnh.

Lương Y Đồng vốn nên treo y phục trong tủ, nhưng khi nàng liếc qua chiếc giường sinh chút tiểu tâm tư, xem mặc sẽ trông như thế nào. Nàng tâm cơ đặt y phục lên giường, như ngày mai khẳng định sẽ mặc.

Lương Y Đồng cong môi, thỏa mãn rời khỏi phòng ngủ của .

Đêm nay, Lương Y Đồng mất ngủ. Nàng ở giường lật qua lật , chút ngủ . Mấy khi mà mất ngủ thì đều là do nàng nhớ tới những hại c.h.ế.t nàng, đêm nay là hình bóng của Dự Vương.

Hắn mặc y phục của nàng làm hẳn là sẽ càng hơn nhỉ?

Lương Y Đồng đó hề phát hiện, bản nàng mà cũng thích ngắm mỹ nhân. Lúc hai chữ “mỹ nhân” nhảy trong đầu, Lương Y Đồng khỏi sợ run cả . Nếu để Dự Vương nàng so sánh với mỹ nhân, chừng là sẽ đuổi khỏi phủ đó?

Lương Y Đồng rụt đầu, kéo chăn lên, vội vàng nhắm mắt .

 

Loading...