Mọi xung quanh thấy tiếng hét thì vội vàng chạy nội thất thử, dù là mấy gã sai vặt gan lớn khi thấy cảnh tượng thì sắc mặt cũng khỏi trắng bệch. Mọi sự chú ý của đám đều đổ dồn lên mấy con rắn, cũng phát hiện tóc của Tống thị cắt hết.
Vẫn là Triệu ma ma phát hiện vấn đề về tóc của Tống thị tiên, trong lòng khỏi run run, đôi chân mềm đến mức trực tiếp quỳ xuống. Thấy Triệu ma ma sợ như , đám hạ nhân mới cảm thấy gì đó đúng, lúc mới để ý đến việc Tống thị còn tóc.
Triệu ma ma trắng mặt, lẩm bẩm: “Mau, mau lấy bột hùng hoàng, đuổi hết rắn , sự phân phó của thì kẻ nào bước nội thất.”
Đám hạ nhân rằng Tống thị quan tâm đến hình tượng như thế nào, tất nhiên dám nhiều, vội vàng chạy ngoài lấy bột hùng hoàng. Tống thị choáng váng trong chốc lát thì tỉnh táo hơn, rắn c.ắ.n một cái, đau đến mở to mắt, phát giác là rắn, bà nữa dọa đến ngất .
Chờ đến khi rắn đuổi hết thì là hơn nửa canh giờ , Triệu ma ma vội vàng chạy tới mặt Tống thị, lắc lắc bà , “Phu nhân, rắn đều lão nô đuổi , sợ.”
Tống thị nữa la hét, “Không, , vẫn còn, đùi còn một con, mau, mau bắt cho !”
Tống thị sợ tới mức phát điên, một nha lớn gan vội vàng chạy tới lật xem ống chân nàng , lúc mới phát hiện, đùi Tống thị căn bản rắn, mà là bà sợ đến mức mất khống chế mà thôi.
Tống thị khi nhận thấy bản dọa đến mức mất khống chế thì thiếu chút nữa hỏng mất, bà cực kỳ trọng sĩ diện, nào thể để khác việc , trực tiếp sai kéo nha đùi ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t.
Nha ở bên cạnh sợ tới mức co rút , thở mạnh cũng dám.
Tống thị mắng: “Nhất định là tiện nhân Lương Y Đồng ! Nàng dám tính kế ! Tiện nhân đó! Quả nhiên là ác độc y như nghĩ! Ta đáng lẽ g.i.ế.c c.h.ế.t nàng từ khi mới sinh ! Cứ chờ mà xem, nhất định sẽ làm nàng c.h.ế.t t.ử tế!”
Thấy Tống thị hùng hùng hổ hổ, đám hạ nhân sợ hãi đến cũng chỉ cảm thấy bà xứng đáng. Tống thị làm quá ác độc, động một chút là đ.á.n.h c.h.ử.i hạ nhân, nha cùng gã sai vặt trong phủ đều vô cùng chán ghét bà , chỉ do khế ước bán còn trong tay Tống thị nên mới thể rời mà thôi.
Cũng chỉ Triệu ma ma thật lòng đối xử với bà . Sau khi Triệu ma ma trấn an, Tống thị mới dần bình tĩnh . Bà tắm gội xong thì thoải mái hơn chút, nhưng nhớ tới rắn bò đầy thì vẫn dọa đến run bần bật. Cho đến khi mặc xong y phục, tính để nha chải đầu cho thì mới thấy thần sắc của Triệu ma ma chút đúng.
Lúc Tống thị mới nhận đầu gì đó đúng. Vừa bà chỉ để ý đến mấy con rắn, nào tâm tư lo đến đầu tóc, giờ phút , sờ thấy tóc ở đầu nữa, Tống thị liền chạy như bay tới gương. Tóc của bà mà cạo sạch, Tống thị tức giận đến mức phun một ngụm máu, nữa ngất .
Lương phủ náo loạn đến mức gà bay ch.ó sủa. Thấy Tống thị thổ huyết, Triệu ma ma sợ hãi, vội vàng cho mời đại phu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/kieu-duong/chuong-124.html.]
Lúc , Lương Y Đồng tất nhiên là đang thảnh thơi xem kịch. Không ai phát hiện, nàng đang nóc nhà, cùng nàng xem kịch cũng ai khác chính là Dự Vương.
Lương Y Đồng vốn dĩ cho theo, nàng chỉ tiếng Tống thị kêu t.h.ả.m thiết mà thôi. Ai ngờ Dự Vương nàng tới Lương phủ thì liền cùng nàng tới, những tới, còn dẫn theo nàng nóc nhà.
Thấy Tống thị ngất , Lương Y Đồng che cảm xúc phức tạp trong mắt, thận trọng lên, kéo ống tay áo của Dự Vương, “Đi thôi, đừng xem nữa.”
Dự Vương trực tiếp ôm eo tiểu cô nương, đưa nàng xuống đất.
Sau khi lên xe ngựa, nghĩ đến những câu mắng c.h.ử.i của Tống thị, Lương Y Đồng mới nhỏ giọng : “Vương gia, cảm thấy quá mức ác độc ?”
Tống thị như thế nào thì cũng là đích mẫu của nàng, tuy rằng bà khắc nghiệt với nàng, nhưng cũng thật sự hại c.h.ế.t nàng. Nàng trả thù Tống thị như thế, nhất định sẽ cho là tâm địa độc ác nhỉ?
Có tiểu cô nương nào thể tàn nhẫn như chứ? Giờ khắc , Lương Y Đồng sợ đáp án của . Nếu thể, nàng cũng vui vẻ mà lớn lên, tính kế, trả thù. nếu trả thù, nàng thực sự thể yên lòng mà sống .
Dự Vương sẽ nghĩ nàng như thế nào? Lần nàng trả thù Hạ Trinh, tuy vẫn về phía nàng, nhưng Hạ Trinh gì quá đáng . Còn Tống thị là đích mẫu của nàng, Đại Hạ triều vô cùng coi trọng hiếu đạo, nàng đối xử với trưởng bối như , lẽ sẽ lưu cho ấn tượng .
Từ khi để theo, Lương Y Đồng chút hối hận vì để chuyện. Giờ phút , trong lòng nàng càng bất an hơn.
Dự Vương trực tiếp gõ đầu nàng một cái, duỗi tay kéo tiểu cô nương trong lòng, : “Nghĩ linh tinh cái gì đó? Dậy sớm như buồn ngủ ? Ngủ một giấc .”
Thanh âm của vẫn thanh lãnh như cũ, động tác cũng lộ sự bá đạo, rõ ràng là hề dư thừa lời nào, nhưng qua hành động , Lương Y Đồng thái độ của .
Trong lòng nàng vô cùng ấm áp, ngoan ngoãn mà tựa đầu vai , khuôn mặt nhỏ cọ cọ vài cái, nhỏ giọng : “Ca ca, thật .”
Dự Vương hai chữ “ca ca” thì khó chịu mà che miệng nàng, .