Khi chuẩn xuất phát rời , Dự Vương mới phát hiện tiểu cô nương dường như chút vui, ánh mắt cũng mang theo chút lo lắng, hỏi nàng thì chỉ lắc đầu.
Dự Vương nhíu mi, cho đám Tần quản sự lui xuống, trực tiếp ở mặt Lương Y Đồng gọi ám vệ .
Nhìn thấy ảnh của ám vệ, Lương Y Đồng giật , căn bản dự đoán phía nàng , ánh mắt nàng chút khiếp sợ, nhíu mày .
Thấy biểu tình của nàng đúng, Dự Vương mới nhớ chuyện ám vệ hề cho nàng, tuy rằng là vì bảo vệ nàng, nhưng giải thích thì khó tránh khỏi hiểu lầm.
Dự Vương xoa xoa chóp mũi, thấp giọng : “Lần ngoài, ngươi thiếu chút nữa xảy chuyện ? Ta mới bảo bọn họ theo ngươi, cũng là đang giám sát ngươi.”
Lương Y Đồng nhíu mày cũng là vì hoài nghi mục đích của , nàng thấp giọng : “Bồi dưỡng một ám vệ tiêu tốn ít công sức, Vương gia hà tất gì lãng phí hai ở bên cạnh ?”
Lúc Dự Vương mới thở phào nhẹ nhõm, “Cái tính là gì chứ, bọn họ theo ngươi thì mới yên tâm.”
Thấy trực tiếp như , trong lòng Lương Y Đồng cảm động đến rối tinh rối mù. Nàng thậm chí còn cảm thấy, lẽ là đời nàng sống quá thảm, đời mới gặp Vương gia. Thấy kiên trì hỏi ám vệ về chuyện xảy , Lương Y Đồng mới thấp giọng : “Ta là . Giữa trưa khi lấy nước, mấy nha khua môi múa mép, chuyện Hoàng Diệu Nhi đuổi lẽ liên quan tới , trong lòng chút thoải mái nên tâm tình mới sa sút.”
Sợ rằng Dự Vương đám nha hồ ngôn loạn ngữ thì tâm tình sẽ vui, Lương Y Đồng mới hướng sự tình về phía , Dự Vương dễ lừa như , nếu trong mắt của nàng sự lo lắng dành cho thì lẽ sẽ tin. Biết rằng nhất định là liên quan đến , Dự Vương mặc kệ lời giải thích của nàng, trực tiếp với ám vệ: “Các ngươi .”
Ám vệ quỳ xuống, biểu tình chút tự nhiên. Bọn họ tập võ từ nhỏ, thính lực đều tồi, đám nha gì tất nhiên là hết.
Thấy Dự Vương chờ bọn họ đáp lời, một trong đó liền thành thật lặp lời của đám nha một , đến khúc đam mê đồng tính, sắc mặt của Dự Vương chút cổ quái.
Lương Y Đồng trộm Dự Vương một cái, thấy biểu tình của thích hợp, trong lòng nàng khỏi lộp bộp. Dự Vương để cho ám vệ lui , vẫy vẫy tay với nàng, “Lại đây.”
Lương Y Đồng làm gì, ngoan ngoãn tới mặt , trong mắt đều là quan tâm. Nàng tới gần, Dự Vương liền duỗi tay búng trán nàng, lực đạo khá lớn, hề ôn nhu như mấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/kieu-duong/chuong-122.html.]
Lương Y Đồng che trán kêu đau, ngay đó nam nhân nhân : “Chẳng lẽ ngươi tin ? Thật sự cảm thấy đam mê đồng tính ?”
Đôi mắt của thâm trầm, cả đều lộ thở nguy hiểm.
Lương Y Đồng thu hồi đôi mắt đang chằm chằm về, vô cùng kinh ngạc, hiển nhiên là hiểu lầm như thế, vội vàng lắc lắc đầu giải thích: “Sao thể? Vương gia nghĩ ? Ta hầu hạ mặt Vương gia cả ngày, tất nhiên là hiểu Vương gia, chỉ sợ Vương gia lời xong sẽ vui nên mới chút lo lắng!”
Nguy hiểm trong mắt Dự Vương lúc mới giảm bớt một chút.
Nhìn thấy biểu tình của , Lương Y Đồng khỏi chút buồn , nhịn mà cong cong môi, trêu ghẹo: “Chẳng qua là Vương gia cũng nên mau chóng cưới Vương phi , chậm chạp thành , khẳng định là ít suy đoán lung tung.”
Dự Vương như thật như giả hỏi một câu, “Ngươi cũng cảm thấy nên mau chóng tìm một ?”
“Đương nhiên!”
Dự Vuong cong cong môi, búng trán nàng một cái, “Đi thôi, thời gian còn sớm nữa.”
Thấy hiếm khi một , Lương Y Đồng chút hiểu , nhưng điều cũng trở ngại nàng thưởng thức sắc của . Nàng còn bao giờ thấy lên như thế, trong lòng khỏi như một con mèo con cào nhẹ, chút ngứa.
***
Khi trở Dự Vương phủ, thị vệ Dự Vương phái tìm nha đưa t.h.i t.h.ể của con mèo tới, bọn họ trực tiếp mang nàng về Dự Vương phủ. Nha đúng là của Lương phủ, nhưng nhất quyết là nha của Tuyết Mai, nàng ủy thác tặng quà cho Lương Y Đồng, căn bản thừa nhận là do Tống thị sai bảo.
Lương Y Đồng hiểu rõ thủ đoạn của Tống thị, đoán nhà của nha nhất định là Tống thị bắt thóp, nàng mới dám thật. Nàng cũng cho ép hỏi, mà để thị vệ tra về nhà của nàng , đến đêm liền kết quả. Trong nhà nàng quả nhiên gã sai vặt của Lương phủ, mẫu bệnh ở giường của nàng chằm chằm từ đầu tới cuối.
Lương Y Đồng để thị vệ đưa mẫu nàng cùng gã sai vặt tới, nha thấy mẫu thì nhịn mà ôm lấy bà rống.