Phùng Chinh phả khói t.h.u.ố.c: “Xấu thì gì khác ? Uông Uyển Hinh xinh thế mà còn chẳng thích đấy thôi.”
Thiệu Trì nhíu mày: “Cứ nhắc cô làm gì, trúng cô ? Thích thì nhường cho đấy.”
Phùng Chinh khẩy: “Thôi xin, bối cảnh nhà họ Uông dám trèo cao, vô phúc tiêu thụ.”
Thiệu Trì: “Tôi nghiêm túc, còn từng chạm Uông Uyển Hinh.”
Phùng Chinh nhướng mày: “Thật giả đấy?”
Thiệu Trì trả lời trực tiếp, khiến Phùng Chinh vô cùng ngạc nhiên: “Hai đính hôn cũng hai ba năm , đây là đang diễn kịch gì ?”
Thiệu Trì chậm rãi nhả khói: “Không thích.”
Phùng Chinh: “Không thích thì cũng kết hôn sinh con, định cả đời chạm cô ?”
Thiệu Trì chuyển hướng câu chuyện: “Thế ngủ với con gái Vạn Hữu Lương ?”
Phùng Chinh dựa ghế, tay nghịch chiếc bật lửa: “Cũng may là ngủ.”
Thiệu Trì: “Ý là ?”
Phùng Chinh: “Ngủ thì càng khó bỏ.”
Thiệu Trì: “Vì bỏ?”
Phùng Chinh: “Hậu viện cháy .”
Sắc mặt Thiệu Trì đầy vẻ giễu cợt: “Hả, ý gì đây, định vì Uông Dĩnh mà bỏ cả con gái Vạn Hữu Lương ?”
Phùng Chinh phản bác.
Thiệu Trì: “Đừng đùa, cha sẽ là đầu tiên đ.á.n.h gãy chân đấy.”
Phùng Chinh: “Tôi bỏ cô , nhưng sẽ để cô bỏ . Cô cần nữa thì cha thể đ.á.n.h gãy chân .”
Thiệu Trì thu nụ : “Anh nghiêm túc đấy ?”
Lavie
Phùng Chinh "ừ" một tiếng từ trong cổ họng.
Thiệu Trì nhạo: “Anh đúng là vấn đề .”
Phùng Chinh: “Tôi nỡ A Dĩnh buồn khổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/kien-do/chuong-23.html.]
Thiệu Trì rũ mắt, dù nửa điếu t.h.u.ố.c vẫn còn ngậm môi nhưng vẫn đưa tay lấy bao t.h.u.ố.c bàn, rút một nửa thì mới sực nhớ đang hút. Hắn dừng mà rút hẳn một điếu ném cho Phùng Chinh, lên tiếng: “Loại chơi bời qua đường thì , chứ để bạn gái thấy, cô sẽ tin là thật đấy. Sau chỉ cần chút biến động thôi là cô thể lật tung cả mái nhà lên. Chuyện truyền đến nhà họ Vạn thì xuống đài , mà truyền về nhà thì đừng hòng khỏi cửa.”
Phùng Chinh ngậm điếu t.h.u.ố.c miệng, châm lửa rít một : “Anh bao giờ 'để tâm’ mà 'tình d.ụ.c’ ?”
Thiệu Trì chậm rãi nhả khói: “Tôi bất lực. Đã tâm thì chắc chắn thận, càng thích thì càng làm dữ, nhất định làm đến mức cô xuống nổi giường mới thôi.”
Phùng Chinh đầy hứng thú: “Cơ thể bình thường liệu chịu nổi sự dày vò của ?”
Thiệu Trì như nhớ điều gì đó, mỉm đầy dư vị: “Anh bao giờ nghĩ rằng, chính mới là cô ép đến mức xuống nổi giường ?”
Phùng Chinh: “Ai mà ghê gớm ?”
Thiệu Trì chủ đề ban đầu: “Người duy nhất mà để lòng.”
Uông Dĩnh từ Loan Thành trở về, cô trả căn phòng thuê bên đó, đồng thời mang tất cả những món quà Phùng Chinh từng tặng đến tận công ty của .
Sau khi thấy đống đồ đó, Phùng Chinh nổi trận lôi đình nhưng chẳng trút , lập tức đuổi việc cô nhân viên lễ tân ngay tại chỗ.
Thái độ hiện tại của Uông Dĩnh đối với Phùng Chinh là làm làm mẩy, náo loạn, nhưng cũng nóng lạnh. Anh nhất quyết chia tay, cô cũng gì thêm, chỉ là sự lạnh nhạt xa cách thể hiện rõ mười mươi.
Nếu Phùng Chinh còn cứu vãn, chỉ một con đường duy nhất để , đó là đ.á.n.h đúng điểm yếu: làm , đưa ông Vĩ ngoài.
Chuyện Phùng Cửu rõ là cho phép đụng . Phùng Chinh dám trắng trợn làm càn, chỉ thể lén lút thao túng phía . Anh cũng dám giữa ban ngày ban mặt chạy tới Vân Thành, sợ tin tức truyền đến tai Vạn Toàn Mỹ thì là một rắc rối mới.
Vì thế trong mắt ngoài, Phùng Chinh điên cuồng theo đuổi Uông Dĩnh ba tháng, nhưng ngủ bao lâu chán nên hai đường ai nấy .
Không ngờ Uông Dĩnh ở Vân Thành mỗi ngày đều nhận điện thoại và tin nhắn WeChat của Phùng Chinh. Cô lựa chọn trả lời một cách tính toán, chừng mực giữ vững giữa việc làm đàn ông đau lòng và khiến họ ngứa ngáy tâm can, chứ gây phiền phức.
Trái ngược với sự ân cần của Phùng Chinh, kể từ đêm ở khách sạn đó, suốt một tuần trôi qua Thiệu Trì hề lộ mặt, cũng lấy một cuộc điện thoại.
Uông Dĩnh Thiệu Trì ý gì, cô đoán và cũng chẳng đoán nổi. Dẫu cô từng đinh ninh rằng hai sẽ kết hôn, kết quả là Thiệu Trì thể một lời từ biệt mà vứt bỏ cô. So với Phùng Chinh, Uông Dĩnh càng thấu Thiệu Trì.
Nửa tháng thoáng chốc trôi qua. So với việc Phùng Chinh thỉnh thoảng nhắc đến vài biện pháp cứu ông Vĩ, Thiệu Trì biến mất một cách . Uông Dĩnh nghĩ, lẽ giống như mấy năm , trong nhà đột nhiên xảy chuyện nên Thiệu Trì áp giải lên máy bay ngay trong đêm, đến mức kịp gọi một cuộc điện thoại.
Nghĩ đến đây, Uông Dĩnh tự bật chính . Cười đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c nhói lên từng hồi.
Giữa đêm, cô tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức. Uông Dĩnh nheo mắt dãy lưu màn hình, chậm vài nhịp mới bắt máy. Đầu dây bên truyền đến giọng của kẻ biệt tăm hai tuần qua: “Tôi chờ cô ở chỗ cũ.”
Uông Dĩnh đáp lời, Thiệu Trì bồi thêm: “Có tin cho cô.”
Điện thoại ngắt quãng. Uông Dĩnh màn hình, đúng hai giờ sáng.