Kiền Đồ - Chương 2

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-23 20:05:30
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vách ngăn gỗ trong xe cách âm hảo. Tay Phùng Chinh luồn qua lớp vải lễ phục mỏng manh mà xoa nắn.

Anh kéo mạnh một cái, Uông Dĩnh khẽ thốt lên, nhấc bổng lên đùi .

Uông Dĩnh giả vờ sợ hãi: "Phùng Chinh..."

Phùng Chinh kéo váy cô lên tận thắt lưng: "Đừng sợ, sẽ nhẹ nhàng."

Trong gian tối tăm, Uông Dĩnh "thứ đó" của Phùng Chinh. Đầu tiên cô tin sẽ nhẹ nhàng, thứ hai là tin với kích cỡ đầu tiên thấy đau.

Cô vốn bóng ma tâm lý về " đầu tiên".

Hơi thở của Phùng Chinh trầm đục: "Bảo bối, cả đời sẽ đối xử với em..."

Uông Dĩnh thầm. Lời hứa của đàn ông những lúc thế cho vui thôi, mấy từ như "cả đời" chẳng qua cũng chỉ là lời trợ hứng.

Hai chồng lên , Phùng Chinh ôm eo nâng cô lên, mắt thấy sắp sửa...

Đột nhiên, phía xe vang lên một chuỗi tiếng còi liên tiếp. Uông Dĩnh ngẩng đầu, qua lớp phim chống trộm thì thấy đằng chiếc Bentley là một chiếc Rolls-Royce đang bám sát.

Cùng lúc đó, điện thoại của Phùng Chinh vang lên. Kẻ nào phá đám lúc cao trào lẽ sẽ trở mặt ngay lập tức, nhưng khi máy một lúc, mắng một câu: "Cậu đúng là đồ ch.ó thật đấy."

Phía là đèn đỏ, chiếc Bentley và Rolls-Royce dừng song song. Cửa kính phía của hai xe đồng thời hạ xuống. Phùng Chinh sang trái, chiếc Rolls-Royce là một gương mặt trai vô cùng.

Người đàn ông đó nở nụ tuấn tú: "Hứng thú gớm, định chơi xe chấn ?"

Phùng Chinh vặn : "Không ? Đường của nhà chắc?"

"Cả cái Loan Thành là của nhà hết. Tránh chút coi, để xem cô nàng nào mà khiến vội vàng đến thế?"

Phùng Chinh đáp: "Cút , đến muộn còn đòi ?"

"Cậu năm ngoái đón lịch âm, năm nay đột nhiên đón lịch dương. Tôi còn đang nghỉ mát ở nước ngoài, nhận một cuộc điện thoại là máy bay sáu tiếng đồng hồ về đây, hai ai mới ?"

Phùng Chinh hỏi: "Không dắt bạn gái theo ?"

"Cậu ai bạn gái thế?"

Phùng Chinh: "Không dắt bạn gái thì dắt vị hôn thê cũng mà."

"Bớt nhảm ."

Nói xong, đàn ông tự tay kéo cửa kính xe lên.

Phùng Chinh cũng kéo kính lên, nghiêng đầu sang . Uông Dĩnh trốn chặt lưng lời nào, còn dùng áo khoác trùm kín cả đầu.

Phùng Chinh định kéo áo : "Không , ."

Uông Dĩnh căn bản dám thò đầu . Cô thấy mặt , nhưng giọng đó dù hóa thành tro cô cũng bao giờ quên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/kien-do/chuong-2.html.]

Phùng Chinh cố sức kéo mặt cô : "Sợ hãi là thẹn thùng đây?"

Uông Dĩnh cảm thấy may mắn vì trong xe tối nên thấy sắc mặt cô đang khó coi.

Cô nhỏ giọng : "Lát nữa các chơi , em về nhà."

Phùng Chinh: "Chơi một lát thôi, chào hỏi sếp của em , ngày mai cần làm ."

Uông Dĩnh: " các là nam..."

Phùng Chinh: "Sợ em ngại nên bảo bọn họ đều dắt theo nhà cả ."

Uông Dĩnh đưa vài cái cớ nhưng đều Phùng Chinh gạt .

Khi xe dừng cửa khu giải trí, Uông Dĩnh lâm đường cùng, thậm chí nảy một ý nghĩ ngu ngốc: Đã gần 5 năm gặp, liệu nhận ?

Giọng thể giống , nhưng căn bản đó?

Hoặc giả... bọn họ chia tay từ lâu , hiện tại cô là bạn gái của Phùng Chinh, thông minh nên điều mà im lặng.

Uông Dĩnh mải mê suy nghĩ đến mức hề phát hiện từ chiếc Rolls-Royce phía , một ánh mắt đang chằm chằm lưng .

Lúc nãy Phùng Chinh và Uông Dĩnh suýt nữa "lau s.ú.n.g cướp cò" ngay đường. Tài xế vốn là sành sỏi nên chủ động giảm tốc độ xe, vì thế khi họ đến khu giải trí thì những khác mặt đông đủ.

Ngoài nhóm đàn ông ăn lúc nãy, giờ còn xuất hiện thêm nhiều bạn nữ cùng.

Mỗi cô gái riêng đều xinh , nhưng một ai thể đặt lên bàn cân so sánh với Uông Dĩnh.

Phùng Chinh tính chiếm hữu cao, thích những đàn ông khác đến bắt chuyện với Uông Dĩnh. Những em tinh ý sai bạn nữ của đến chào hỏi cô.

Mấy cô gái cứ một điều "chị dâu thật xinh ", hai điều "chị dâu", khiến Phùng Chinh khỏi đắc ý, rõ ràng là màn nịnh bợ gãi đúng chỗ ngứa của .

Uông Dĩnh lộ vẻ rụt rè, một phần là diễn, nhưng phần nhiều là cảm xúc thật.

Cô giống như một con yêu tinh khoác lên lớp da , đóng kịch mặt bao nhiêu vì sợ kẻ nào đó nhận diện mạo thật của ... Không đúng, gọi là nhận con "đại yêu quái" bên trong cô.

Phùng Chinh thấy cô lúng túng, hạ giọng hỏi: "Sao thế?"

Lavie

Uông Dĩnh ngẩng đầu, ghé sát tai Phùng Chinh nhỏ: "Em vệ sinh."

Phùng Chinh , nắm tay cô thang máy lên tầng cao nhất.

Khu giải trí đắt đỏ nhất Loan Thành cũng chính là tài sản của nhà họ Phùng. Tầng đỉnh là phòng Đế Vương rộng hơn 100 mét vuông, riêng nhà vệ sinh cũng vài cái.

Uông Dĩnh bước một phòng, khóa cửa . Đương nhiên cô vệ sinh, cô chỉ yên tĩnh một để tìm cách chuồn lẹ.

Nếu chỉ là giọng giống thì vạn sự đại cát.

nếu thật sự là thì ?

Loading...