Đêm đó Trần Triều Trì trằn trọc ngủ .
Tấm ảnh đó thực chất chỉ là một bức hình chụp chung bình thường ở khu du lịch. Tay tùy ý đặt lên vai Hứa Hi. Bản bức ảnh chẳng gì ám , thể phủ nhận sạch trơn.
Thế nhưng, khi bắt gặp ánh mắt ngưỡng mộ hề che giấu của đàn ông dành cho Hứa Hi, những lời giải thích bỗng nghẹn nơi cổ họng.
Người đó sôi nổi kể về những thành tựu trong công việc của cô, còn chẳng hề gì.
Một luồng khí lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng, lúc Trần Triều Trì mới muộn màng nhận . Anh từng quan tâm đến sự nghiệp của cô, từng để tâm đến những vinh quang mà cô đạt , và quá quen với việc phớt lờ ánh hào quang tự của cô.
Lần đầu tiên cảm thấy thực sự hoảng loạn. Gần như là một phản xạ vô điều kiện, đổi ảnh đại diện đôi mà cô từng nũng nịu đòi hỏi vô . Ngay đó, đăng tấm hình chụp chung lên vòng bạn bè.
Chỉ trong chớp mắt, những lượt thích và bình luận ồ ạt ập đến như sóng trào. Đó giống như một sự bù đắp vội vã và điên cuồng.
Sáng hôm thức dậy, WeChat của tràn ngập tin nhắn từ bạn bè cũ. Họ đồng loạt chúc mừng và Trần Triều Trì.
Tôi ngơ ngác hiểu chuyện gì, cho đến khi thấy bài đăng lúc nửa đêm của . Lúc đó mới hiểu rốt cuộc chuyện gì xảy .
Tôi vội vàng dậy tìm Trần Triều Trì để hỏi cho nhẽ. Tôi hiểu rốt cuộc làm gì?
Anh đồng ý chia tay, mà làm những hành động gây hiểu lầm thế .
Anh mở cửa, trong nhà chỉ . Trần Triều Trì như thể thức trắng đêm, đôi mắt vằn vện tia máu. Khi lên tiếng, giọng cũng khô khốc và khàn đặc.
"Em em công khai mối quan hệ của chúng ."
"Được thôi, đăng lên vòng bạn bè, để tất cả và bạn bè đều ."
"Em đổi ảnh đại diện đôi, mấy cái hình hoạt hình ngớ ngẩn đó, cũng làm theo ."
Anh tiến gần một bước, ép gian giữa cơ thể và bức tường.
"Hi Hi, chia tay. Anh bao giờ thực sự chia tay với em cả."
Tôi lạnh lùng :
"Trần Triều Trì, nhưng thì chia tay thật sự."
Vành mắt dần đỏ lên, giọng lộ vẻ yếu thế:
"Em còn làm thế nào nữa? Em cho , ?"
"Hay là em thực sự thích gã đàn ông ?"
"Tại rõ chuyện của em như thế? Anh thích em đúng ?"
"Không liên quan đến khác, chỉ là mệt . Ở bên thấy quá mệt mỏi."
"Tại cứ đợi đến lúc chia tay , mới chịu thực hiện một chút nguyện vọng nhỏ nhoi đó của ?"
Thời còn học, dạy làm toán. Một phương pháp hiểu, sẽ kiên nhẫn đổi hết cách giải sang cách giải khác, giảng đến khi nào hiểu mới thôi. Thế nhưng trong bài toán tình yêu, mất ba năm vẫn dạy nổi .
Anh thông minh như thế, thể học chứ?
Anh im lặng một hồi lâu, đáp lời nào. Mãi mới khàn giọng lên tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/khong-the-quay-dau/chuong-7.html.]
"Sau sẽ thế nữa, sẽ sửa hết."
"Hi Hi, chúng quen bao nhiêu năm . Em thực sự nỡ chia tay với ?"
Nhật Nguyệt
Anh lấy từ trong túi một tấm ảnh. Đó là một tấm ảnh cũ ngả vàng. Trong ảnh là và lúc sáu tuổi, cả hai một công viên chụp chung. Cậu bé nắm tay cô bé, hai gương mặt nhỏ nhắn rạng rỡ ống kính.
Tôi nhận lấy tấm ảnh đó. Ngay tại vị trí hai bàn tay đang nắm chặt, từ từ xé nó làm đôi.
"Trần Triều Trì, chúng đến đây thôi."
Đoạn tình cảm từng như những con sâu mọt, ngày đêm gặm nhấm lòng tự trọng và sự dũng cảm của , cho đến khi bào mòn sạch sẽ chút yêu thương cuối cùng.
Khi trái tim trống rỗng, mới cuối cùng cũng nổi lên từ biển sâu. Mặt biển mênh m.ô.n.g và rạng rỡ, rằng còn cách nào cầm chân nữa.
...
Sau , Trần Triều Trì vẫn luôn dùng cái ảnh đại diện đôi đó. Anh dùng tư thế chờ đợi để cứu vãn đoạn tình cảm qua.
Một ngày nọ, góc bên WeChat của hiện lên con đỏ chót 99+. Tôi nhấn mới thấy xóa nhiều bài đăng, nhưng chỉ giữ duy nhất những bài mà từng bình luận. Chúng trơ trọi và cô độc trong vòng bạn bè của .
Mà những bình luận đó, phần lớn đây bao giờ nhận phản hồi từ .
Tôi từng oán trách, từng tủi , từng cam lòng. Tôi hỏi bao nhiêu : "Tại bao giờ trả lời bình luận của em?"
Lần nào cũng trả lời trực diện mà chỉ bâng quơ:
"Có chuyện gì em nhắn tin riêng hơn ?"
"Anh thích trả lời bình luận."
Mãi đến lâu mới hiểu . Anh thấy, quên trả lời, cũng chẳng quá bận rộn. Anh chỉ là đoạn tình cảm bất kỳ rủi ro nào lộ ngoài ánh sáng.
Tôi là cô bạn gái mà cảm thấy hổ khi công khai.
Giờ đây, từng dòng bình luận hiện lên mắt :
Tôi: [Oa, món trông ngon quá !]
Anh : [Anh đưa em ăn nhé, ?]
Tôi: [Trần Triều Trì cố lên nha!]
Anh : [Được, nhất định sẽ cố gắng.]
Tôi: [Tấm ảnh của trông cũng dáng con đấy, ai chụp thế?]
Anh : [Bạn gái chụp đấy, cô chụp ảnh giỏi lắm.]
...
Những dòng tin nhắn từng im lìm trong khu vực bình luận của , chẳng ai đoái hoài tới.
Ba năm , chúng nhận những câu trả lời nghiêm túc.
Trong ba năm yêu đương , từng cho sự ưu ái và kiên định nào. Giờ đây dâng bằng cả hai tay, như thể cố chấp lấp đầy những lỗ hổng của quá khứ.
Thế nhưng trận mưa lạnh lẽo kéo dài suốt ba năm trời, đủ để dội buốt cả con tim. Tâm tư của thiếu nữ năm nào cũng sớm tan gió lạnh, còn cách nào tìm dù chỉ là một chút dư hương.