Không Thể Quay Đầu - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:30:00
Lượt xem: 9
Nghe thấy câu trả lời phần tự ti của , lườm một cái cháy mắt. Ánh mắt bà lộ rõ vẻ thất vọng theo kiểu "ghét sắt thành thép".
Bà định càm ràm thêm vài câu thì dì Lâm gọi điện mời nhà sang ăn cơm. Mẹ nhất quyết kéo cùng bằng . Thế là chẳng còn cách nào khác, đành chạm mặt trực diện với Trần Triều Trì.
Trên bàn ăn, Trần Triều Trì ngay cạnh . Anh thản nhiên đẩy đĩa gà cung bảo mà thích nhất đến mặt . đôi đũa của lướt qua đĩa gà đó, gắp một cọng đậu cô ve mà vốn chẳng hề ưa nổi.
Anh khẽ nhướn mày, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ rõ ý vị.
Bên cạnh, và dì Lâm chớp thời cơ đang cạnh nên trò chuyện vô cùng rôm rả. Chiều nay, bạn của dì Lâm dẫn cháu gái sang chơi nhà. Nói là sang chơi, nhưng thực chất chẳng qua là tranh thủ lúc Trần Triều Trì đang ở nhà để dắt cháu gái đến xem mắt.
Trần Triều Trì mới về quê ăn Tết nửa tháng ngắn ngủi, mà ngưỡng cửa nhà sắp họ hàng, hàng xóm láng giềng dẫm bằng .
Mọi năm Trần Triều Trì ghét nhất là đối phó với những việc , lúc nào cũng tìm đủ lý do để né tránh. Thế nhưng năm nay, hợp tác một cách lạ thường.
Mẹ bắt đầu dò hỏi về điều kiện của cô gái xem mắt . Dì Lâm bấm đốt ngón tay liệt kê:
"Tốt nghiệp Thạc sĩ trường B, làm luật sư ở thành phố S, bố đều là giáo sư đại học."
Mẹ nhận lấy điện thoại từ tay dì Lâm, kỹ ảnh chụp thốt lên:
"Con bé xinh xắn quá nhỉ! Học vấn , công việc , gia cảnh cũng , thế thì còn chê nữa?"
Dì Lâm che miệng :
"Mấy mối giới thiệu cho nó đều tệ , mà hoa cả mắt."
Mẹ ghen tị đẩy dì một cái:
"Số bà sướng thật đấy! Triều Trì ưu tú thế , giới thiệu cho nó đương nhiên là hàng cực phẩm !"
Mẹ liền chuyển sang hóng hớt, sang hỏi Trần Triều Trì:
"Triều Trì , tự cháu thấy cô bé hôm nay thế nào?"
Tôi cúi đầu, chỉ tập trung lùa cơm trong bát , tuyệt đối hé răng nửa lời.
"Hi Hi."
Trần Triều Trì đột nhiên gọi tên . Tôi ngẩng đầu . Anh với ánh mắt nửa nửa hỏi:
"Em thấy thế nào?"
Dì Lâm liền vội vàng đưa điện thoại cho :
"Phải đấy, Hi Hi, cháu là hiểu A Trì nhất, cháu xem giúp nó ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/khong-the-quay-dau/chuong-1.html.]
Động tác của cứng đờ khi đón lấy chiếc điện thoại. Trong ảnh, cô gái mái tóc dài ngang vai, mặc bộ đồ cử nhân của một ngôi trường danh tiếng nước ngoài. Cô ôm bó hoa, mỉm rạng rỡ ống kính. Vẻ tự tin và thanh lịch toát từ một cuộc sống sung túc là điều mà cả đời khó lòng theo kịp.
Tôi ngước mắt, bắt gặp ánh đầy ẩn ý của Trần Triều Trì. Trong đầu hiện lên cảnh tượng ngày chia tay.
Nhật Nguyệt
Khi đó day day thái dương, lộ vẻ mất kiên nhẫn:
"Công khai thực sự quan trọng đến thế ? Em yêu đương là để cho khác xem ?"
Tôi cũng thể kìm nén cảm xúc của thêm nữa:
"Em là bạn gái của , chứ tình bí mật!"
"Em thể thôi vô lý ? Ngoài em , còn ai khác ?"
Bên ba năm, dùng đồ đôi với . Ra ngoài giới thiệu, chỉ coi là cô hàng xóm. Trước đây chiều theo ý vì nghĩ cả hai nhà đều quen , đợi tình cảm định hơn mới .
năm qua năm khác, thể tự lừa dối thêm nữa.
Ngay từ đầu hề ý định danh chính ngôn thuận với . Đỉnh điểm của trận cãi vã, mệt mỏi đến cực độ. Hai chữ "chia tay" cứ thế buột miệng thốt .
Anh sững một chút, đó mỉm đầy thản nhiên: "Được thôi, chia tay ."
Ngay đó, những lời sắc lẹm và thẳng thừng của hề che giấu mà đ.â.m thẳng tai :
" là những lựa chọn hơn em nhiều. liệu em thể tìm ai hơn ?"
Lúc đó ngây , nước mắt giàn giụa mà cứng với :
"Được thôi, mà tìm! Anh mà tìm hơn !"
Khi đó cảm xúc dâng trào, những chuyện đối diện. Bây giờ bình tĩnh , thể thừa nhận rằng sai.
Anh vốn là thủ khoa đại học, Tiến sĩ trường Thanh Hoa. Vừa nghiệp lương năm tính bằng tiền triệu. Còn chỉ là sinh viên nghiệp trường công bình thường, một giáo viên biên chế. Lương năm của thậm chí còn bằng lương tháng của .
Chúng vốn dĩ là của hai thế giới khác biệt. Đến cả ngưỡng cửa để xem mắt với , còn chẳng chạm tới nổi.
Tôi , trong lòng bỗng nhiên bình thản đến lạ kỳ. Thậm chí còn thể ép nở một nụ gượng gạo:
"Tốt lắm mà, xứng đôi với ."
"Anh cũng đến lúc nên yêu đương nghiêm túc ."
Ánh mắt dần lạnh xuống.
"Được thôi, lát nữa sẽ kết bạn WeChat với cô ."