Cô , nhưng đáy mắt lấy một tia ý :
“Tôi đương nhiên từng thử thoát khỏi tất cả chuyện .”
“ ngày hôm đó, c.h.ế.t trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe đường, đó chính là lời cảnh báo họ dành cho .”
Tim run lên, chỉ thấy thật kinh hoàng.
“Thật , đây từng hận trai . Rõ ràng cưng chiều nhất, mà cùng tính kế . Người khác đều thể lừa , nhưng thì .”
“ mới , c.h.ế.t. Anh trai sắp xếp cho nước ngoài điều trị, còn lén để bức tranh cho .”
“Sầm Ngộ, lẽ chị thấy tâm địa sắt đá, nhưng nỗi đau của ít hơn chị , ít nhất thì hiện tại chị cũng gả cho thích.”
“Trong cảnh lúc đó, còn cách nào khác. Thời gian đó điên cuồng mở rộng kinh doanh, độc lập, nhưng thứ đối mặt là cả một gia tộc, đ.á.n.h sập quá đơn giản.”
“Muốn thỏa hiệp cũng đơn giản, họ sẽ khiến vụ t.a.i n.ạ.n xe đó lặp một nữa, chịu đựng nổi .”
“Năm năm qua thường xuyên ngẩn ngơ bên cạnh chiếc xe nôi, một bao giờ tin Phật luôn đến chùa Hàn Sơn thắp hương.”
“Tôi những điều để chị , mà chỉ hy vọng chị đừng oán hận đến thế.”
Ngày hôm đó, lời của cô cứ vang vọng bên tai lâu.
Buổi chiều tan làm, bộ phố.
Những hình ảnh của năm năm qua như cuộn phim ngược, lướt qua từng khung hình một.
Trước cửa trung tâm thương mại, một ca sĩ ôm guitar đang hát bài "Vịnh Alaska".
Tôi ma xui quỷ khiến thế nào đến chùa Hàn Sơn.
Suốt những năm qua, luôn cố ý né tránh những nơi chúng từng qua.
Cố ý quên đoạn quá khứ đó.
Dường như quên thì sẽ còn đau nữa.
Năm năm , dường như thật sự còn đau nữa.
Ngôi chùa lớn, khách du lịch nhiều nhưng hương khói linh.
Có vị khách hành hương bụng nhắc nhở , bụng lớn thế thì đừng quỳ lạy.
Tôi cửa Phật, đột nhiên nên cầu xin điều gì nữa.
Trước đây luôn cầu cho duyên phận dài lâu, cầu xin một tương lai.
Hoắc Cẩn Niên tin Phật, luôn sự là do con làm nên.
Vậy mà nào cũng kiên nhẫn đợi , nghiêm túc thắp xong nén hương.
Cầu khấn bao nhiêu năm đó, đại để là linh nghiệm.
Khi bước khỏi đại điện, thấy một phụ nữ tiều tụy nhỏ giọng hỏi sư thầy liệu thể làm lễ siêu độ cho đứa trẻ .
Phía đại điện là nơi thờ phụng nhiều bài vị của quá cố.
Sư thầy , thể tên đứa trẻ mất lên bài vị vãng sinh, đặt trong điện để nhận hương khói và kinh tụng.
Tôi vô tình liếc , ở đó nhiều bài vị nhỏ bé.
Từng sinh mạng yểu mệnh, phần lớn còn kịp thấy nhân gian qua các mùa xuân thu.
Khi ánh mắt lướt qua, đột nhiên thấy ở một góc sạch sẽ nhất một cái tên.
Phía tấm thẻ bài :
“Noãn Noãn”.
Bác sĩ :
“Vị khách thường xuyên đến đây cầu phúc cho con , năm năm .”
Tôi ngẩn tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/khong-tai-hop/chuong-9.html.]
Mắt chợt nhòa .
Con bé chắc là... tìm mới chứ.
Tôi lẳng lặng thắp ba nén hương.
Lúc cửa, thấy đang bán dải lụa đỏ.
Ngày mỗi đến đây, luôn mua một dải, tên hai đứa lên đó.
Trong sân một cây hòe cổ thụ, cao ráo nên chỉ huy treo nó ở cành cao nhất phía đón nắng.
Cây hòe giờ đây treo đầy lụa đỏ, lớp lớp chồng lên , khẽ đung đưa theo gió.
Tôi ngước lên cành cây đón nắng đó.
Dải lụa của năm năm lẽ mục nát theo gió từ lâu.
Tôi giơ tay, qua từng dải lụa.
Những cái tên xa lạ.
Gió thổi qua, một dải lụa khẽ lướt qua bờ vai.
Tôi rũ mắt xuống.
Trên đó :
“Sầm Ngộ Hoắc Cẩn Niên”.
Nét chữ cứng cáp sắc sảo, chính tay .
Không chỉ dải lụa đó.
Trên cả cành cây , còn nhiều:
“Sầm Ngộ Hoắc Cẩn Niên”.
Mỗi một dải lụa đều như .
Vết mực mới cũ.
Hóa những năm qua, vẫn luôn ở đây, tên của chúng .
Gió thổi một cái, những đợt sóng đỏ rợp cây dập dờn.
Tuyết nhỏ đột nhiên rơi xuống, nhẹ nhàng phủ lên dải lụa.
Còn hơn cả trận tuyết của mười năm .
Tôi hít hít mũi.
Hoắc Cẩn Niên, vẫn giỏi bày những trò chơi khiến rung động như thế .
Ba năm .
Tôi dắt con gái, gặp Hoắc Cẩn Dung trong một buổi triển lãm tranh.
Cô chào hỏi .
“Đã lâu gặp, những năm qua chị thế?”
“Năm đó cùng chồng cũ chuyển đến thành phố lân cận.”
Cô chút ngạc nhiên:
“Chị... ly hôn ?”
Tôi gật đầu.
Ba năm , Chu Mộc Dương khăng khăng từ chức để làm kinh doanh.
Từ một tính cách an phận, đột nhiên trở nên nóng vội cầu tiến.
Chúng cùng chuyển đến thành phố bên cạnh để bắt đầu cuộc sống mới.