Không tái hợp - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-05 23:59:55
Lượt xem: 2,948

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tôi đồng ý. A Ngộ, ai bảo cỏ đuôi ch.ó ? Ai bảo nó đủ ?"

"Tôi thấy nó đáng yêu. Tôi thích sự kiên cường của nó, thích cái sự bền bỉ 'mặc cho gió đông tây nam bắc' của nó."

Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y :

"Có lẽ ai cũng ngưỡng mộ gia thế của , nhưng chẳng ai rằng, đó chẳng qua cũng chỉ là một chiếc lồng vàng. Tôi ghét cái họ của , ghét việc giữa bố chỉ lợi ích, ghét việc cái gì cũng tranh giành. Đến cả con mèo nhỏ của cũng giữ nổi... thậm chí đến việc ăn cái gì cũng tự quyết định . Cả đời của , chẳng qua cũng chỉ là một tù nhân thoát khỏi xiềng xích mà thôi."

"A Ngộ, đợi thêm vài năm nữa ?"

"Tôi sẽ nỗ lực chạy về phía em."

Anh luống cuống dùng cỏ đuôi ch.ó tết thành một chiếc nhẫn, lồng ngón tay .

"A Ngộ, ở bên , thực sự cô đơn."

Tôi chiếc nhẫn cỏ đuôi ch.ó đó, mắt chợt cay xè.

Có lẽ là cảm động, lẽ là cam lòng.

Nhìn mắt , những lời từ chối thể thốt nữa.

Chúng làm hòa.

Sau khi nghiệp, theo thầy học lên cao học.

Hoắc Cẩn Niên cũng dần vững chân trong doanh nghiệp gia đình.

Anh những thủ đoạn sấm sét, giữa lông mày cũng thêm phần trầm của đàn ông trưởng thành.

Năm 30 tuổi, gia đình bắt đầu sắp xếp cho xem mắt thường xuyên.

Chúng vì chuyện mà cãi nhiều .

Tôi mắng là kẻ lừa đảo, mắng giả nhân giả nghĩa.

Anh cũng bực :

"Sầm Ngộ, tờ giấy đó quan trọng với em đến thế ?"

"Những năm qua đối xử với em thế nào trong lòng em tự hiểu rõ, tất cả những gì em hiện tại đều là do ban cho!"

Tôi tranh cãi nữa:

"Tôi cần nữa, Hoắc Cẩn Niên, trả tất cả cho !"

Anh cuống quýt ôm lấy nhận :

"A Ngộ, xin em, là do áp lực của quá lớn, chúng đừng cãi nữa ?"

"Em đợi thêm chút nữa..."

đợi đến bao giờ.

Và năm đó, vô tình mang thai.

Anh vui.

Anh mua nhiều đồ dùng cho trẻ sơ sinh, mong chờ sự xuất hiện của mầm sống mới.

Anh nghĩ rằng, đứa con thì gia đình sẽ ngăn cản chúng nữa.

Tôi cũng từng thấy tranh cãi với gia đình.

Em gái nhắc nhở :

"Anh , hôn nhân của chúng bao giờ do tự quyết định ? Chẳng em cũng gả cho yêu đó ?"

Mẹ mắng sắc làm mờ mắt.

"Con thích cô thì nuôi ở bên ngoài là , nhưng đứa trẻ tuyệt đối giữ !"

Anh thỏa hiệp.

Cho đến khi công ty của gặp khủng hoảng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/khong-tai-hop/chuong-3.html.]

Anh đỏ mắt với :

"A Ngộ, đứa trẻ , chúng tạm thời giữ nữa..."

Cả lạnh toát: "Hoắc Cẩn Niên, cái gì cơ?"

"Xin em, A Ngộ, là do vô dụng."

"Em thích trẻ con, đợi vài năm nữa..."

Tôi điên cuồng chất vấn :

"Đợi đến khi kết hôn, nuôi ở bên ngoài, để con làm con ngoài giá thú ?"

"Anh ghét nhất là đứa em trai ngoài giá thú của mà. Bây giờ, định để con cũng trở nên như ?"

Anh mặt , dám :

"Tôi sẽ giúp em hẹn ca phẫu thuật phá t.h.a.i nhất."

Tôi chiếc xe nôi, những bộ quần áo nhỏ mà mua, nước mắt ngừng tuôn rơi.

Khi đó, hy vọng là một bé gái, để thể mua cho con thật nhiều váy , cho con tình yêu thương nhất.

Tôi hỏi : "Hoắc Cẩn Niên, lúc mua những thứ , từng nghĩ sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t con ?"

Anh ôm lấy những bộ quần áo nhỏ đó, thành tiếng:

"A Ngộ, xin em..."

"Hoắc Cẩn Niên, con bốn tháng , cử động ."

Anh chỉ một mực xin .

Anh , sẽ tha thứ cho nữa.

Anh cho nhiều thứ.

Nhà cửa, xe cộ, tiền bạc.

Đủ để tiêu xài hoang phí suốt nửa đời còn .

Tôi lên mạng tìm hiểu quy trình phẫu thuật phá thai.

Phải tiêm t.h.u.ố.c để g.i.ế.c c.h.ế.t t.h.a.i nhi.

Sau đó mới dùng dụng cụ hút từng mảnh một...

Chỉ những dòng chữ đó thôi, tim đau thắt .

Tôi còn gào thét nữa, khổ sở cầu xin :

"Hoắc Cẩn Niên, cần gì hết, thể để con ? Tôi hứa sẽ bao giờ xuất hiện nữa, con sẽ tranh giành gia sản , nó chỉ là con của thôi..."

Anh im lặng hồi lâu, chỉ :

"A Ngộ, đứa trẻ thể giữ ."

Tôi 25 tuổi , còn ngây thơ mơ mộng nữa.

Chơi bời thì , nhưng khi kết hôn mà con riêng sẽ ảnh hưởng đến việc chọn vợ của .

Anh lẽ yêu , nhưng đối với , tình yêu bao giờ là lựa chọn hàng đầu.

Tôi hỏi :

"Hoắc Cẩn Niên, khi nhặt chú mèo nhỏ đó, bao giờ nghĩ tư cách nuôi nó ?"

Lúc phẫu thuật, kiên quyết dùng t.h.u.ố.c tê.

Tôi chỉ bản đau thêm một chút, đau thêm chút nữa.

Để thể vơi bớt cảm giác tội trong lòng.

Lúc rời , chẳng mang theo bất cứ thứ gì, chỉ mang theo chiếc nhẫn cỏ đuôi ch.ó mà năm đó tặng .

Loading...