Trên mặt Lâm Tư Gia lập tức hiện lên vẻ phiền muộn.
"Tôi cho nó ăn , nhưng nó nhất quyết chịu ăn, thì làm gì chứ?"
Anh , một cách tự nhiên: "Vừa nãy Tiểu Bạch thiết với cô như , chắc chắn cô cách nào để nó chịu ăn đúng ."
Đối mặt với ánh mắt khẩn thiết của Lâm Tư Gia, thể lời từ chối ?
Hơn nữa, vốn dĩ đây cũng là nhờ Tiểu Bạch, chừng giải quyết xong chuyện của nó, sẽ cơ hội bàn với Lâm Tư Gia về việc ký hợp đồng.
Tôi nở nụ , khẳng định: "Tôi thể xem qua đồ cho Tiểu Bạch ăn ?"
Nghe , Lâm Tư Gia dậy khỏi cầu thang, về phía góc tường.
Ở đó đặt một cái bát, logo bát là thương hiệu cao cấp trong nước, mà tùy tiện dùng làm bát cho mèo.
Tôi thầm cảm thán trong lòng, giây tiếp theo khi rõ thức ăn trong bát, lập tức hình tại chỗ.
"Đây đều là đồ ăn của mà."
Tôi cúi xuống bới bới, đoán chắc đây là đồ ăn trưa của Lâm Tư Gia, tiện tay đổ luôn.
Hèn gì Tiểu Bạch ăn, cái , rốt cuộc chút kiến thức thường thức nào ?
Trong lòng thì thầm oán trách, nhưng ngoài mặt hề biểu lộ.
Lâm Tư Gia lý thẳng khí hùng : " , vấn đề gì ?"
Tôi gì, bưng bát bếp, ngay mặt Lâm Tư Gia đổ thẳng thùng rác.
"Nếu thì thể nhờ khác giúp mà. Đầu bếp nhà chắc chắn làm cơm cho mèo."
Tôi lấy thịt bò tươi từ trong tủ lạnh , đầu liếc Lâm Tư Gia một cái.
Chỉ thấy cả ngơ ngác, lẩm bẩm: "Đây là mèo của , ... để khác chăm sóc nó."
Tôi ngạc nhiên thêm nữa, tay thoăn thoắt áp chảo thịt bò cho chín, cắt thành từng sợi nhỏ bỏ bát mèo.
Lúc , Tiểu Bạch lập tức vui vẻ nhào tới, cuối cùng cũng một bữa no nê.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, khi ngẩng đầu Lâm Tư Gia thì thấy đang thẫn thờ Tiểu Bạch, trong mắt là nỗi buồn thăm thẳm xua tan .
Dường như nhận đang , Lâm Tư Gia nhanh chóng che giấu cảm xúc nơi đáy mắt.
"Được , cô giúp , cô gì thì cứ , sẽ dùng thứ đó để trao đổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/khong-con-thu-tha/chuong-15.html.]
Anh trở về dáng vẻ của một đàn ông hờ hững, coi nhẹ chuyện.
Tôi mím môi, tay nhẹ nhàng vuốt ve Tiểu Bạch, suy nghĩ một lát mới mở lời: "Hôm nay đến đây đúng là chuyện bàn bạc với ."
"Tôi là quản lý của Bác Thức, ký hợp đồng với , chịu trách nhiệm quảng bá thương mại cho các tác phẩm của trong vài năm tới."
Nụ mặt Lâm Tư Gia nhạt đôi chút.
"Hóa là ."
Cậu liếc Tiểu Bạch đang ngoan ngoãn tay , bỗng nhiên : "Được thôi, đồng ý."
Nụ của mới hé rạng thì bồi thêm một câu.
" cô dạy nuôi mèo, cho đến khi thể tự chăm sóc nó mới thôi."
Tôi thật sự hiểu nổi, nuôi mèo thì gì khó khăn .
Có lẽ khi mèo bệnh, một sẽ lúng túng làm .
Tiểu Bạch mắt , dù là màu lông trạng thái tinh thần đều khỏe mạnh, nuôi một con mèo như theo lý mà thì nên bất kỳ vấn đề gì mới đúng.
Thế nhưng nhớ đến việc Lâm Tư Gia định lấy cơm canh của cho mèo ăn, lập tức cảm thấy việc dạy nuôi mèo là một điều hết sức cần thiết.
Nếu ngày Tiểu Bạch c.h.ế.t đói, khéo Lâm Tư Gia còn tưởng là do nó kén ăn.
Tôi chần chừ nhiều mà đồng ý ngay với thỏa thuận hợp tác .
Lâm Tư Gia bế mèo lên lầu, lúc trở xuống, trong tay cầm theo một chiếc chìa khóa.
Cậu từ cao xuống , nhưng khiến cảm thấy phản cảm.
"Đây là chìa khóa nhà , cô đến lúc nào cũng , bên phía bảo vệ cũng sẽ dặn dò kỹ, sẽ ngăn cản cô nữa."
Tôi ngạc nhiên nhận lấy chìa khóa, định hỏi : "Cậu sợ trộm đồ, ý đồ bất chính gì với ?"
Vừa đầu ...
... liền thấy An Bá đang với ánh mắt thận trọng, lập tức hiểu ngay.
Xem , trong ngôi nhà vẫn còn bình thường.
Lúc rời là do An Bá tiễn ngoài, thái độ so với lúc mới đến niềm nở hơn bao nhiêu .
Do dự mãi, vẫn đ.á.n.h bạo hỏi: "An Bá, thiếu gia nhà bác nuôi mèo, chẳng lẽ bác cũng ?"
An Bá vuốt râu, đầy ẩn ý: "Tôi chứ, nhưng cô cứ tìm hiểu thêm về thiếu gia thì sẽ rõ, đồ của thì chỉ chạm . Chúng tiện can thiệp, vả thiếu gia cũng chẳng bao giờ thỉnh giáo chúng . Nếu hôm nay cô tình cờ gặp đúng lúc thiếu gia tâm trạng , cũng chắc lên tiếng giữ cô ."