Tần Trạch Vũ gật đầu, rỉ tai kể lể với : "Dạo tâm trạng em tệ tả nổi, ở công ty thì mắng , ở nhà thì cằn nhằn khác. Chẳng là đến tuổi tiền mãn kinh bạn gái đá nữa."
Tôi ngại, ho khan một tiếng: "Đừng bậy."
"Thiệt mà!"
Tần Trạch Vũ lén lút buôn chuyện với : "Em thấy tám chín phần là chia tay bạn gái , nếu thì nửa đêm trốn trong phòng sách như một con trâu già!"
Tần Hằng mà á?
Chắc là Tần Trạch Vũ mơ thấy !
"Cô Tống."
Cửa lớp mở , giáo viên chủ nhiệm vẫy tay với : "Đến lượt cô đấy."
Tôi đáp lời, tự an ủi rằng Tần Hằng phận của , cần căng thẳng, cứ coi là phụ bình thường thôi.
Tự trấn an xong, thở một bước lớp học.
"Chào quý vị phụ , là giáo viên Địa lý của lớp Mười khối Sáu, họ Tống."
Tôi yên bục giảng thì cảm thấy một ánh mắt quen thuộc và sắc bén đổ dồn lên mặt .
Chính là Tần Hằng.
15
Anh ở hàng thứ hai từ lên, hình cao lớn kẹt giữa bàn ghế chật hẹp, chút khó co duỗi, nhưng khí chất mạnh mẽ toát từ vẫn khiến khác chú ý ngay lập tức.
Tôi cố gắng hết sức phớt lờ ánh mắt đầy áp lực của và bắt đầu nhận xét bài thi.
Tôi nhiều điều để , chỉ mười mấy phút là kết thúc. Tôi tập trung nhấn mạnh một vài học sinh cần tăng cường học tập, trong đó Tần Trạch Vũ.
"Những em học sinh đây điểm thi lý tưởng, trong kỳ nghỉ chăm chỉ ôn tập và bù đắp kiến thức còn thiếu."
Sau cùng, thêm vài câu nữa, hiệu cho giáo viên chủ nhiệm tiếp tục, tắt PPT và rời .
Rời khỏi lớp học, mới nhận lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ánh mắt của Tần Hằng quá đỗi sắc như dao, như thể đ.â.m xuyên qua .
Lẽ nào nhận ?
Không thể nào, thể nào. Từ đầu đến cuối hề lộ phận, Tần Hằng chắc chắn thể ngờ tới.
Tôi nặng nề thở một , chuẩn về nhà tắm bồn thư giãn, nhưng hai bước thì thấy tiếng cửa lớp lưng mở đóng .
"Cô Tống."
Giọng quen thuộc vang lên, bước chân lập tức dừng .
Tôi đầu , đối diện với gương mặt lạnh lùng và cương nghị của Tần Hằng:
"Tôi vài vấn đề hỏi cô, tiện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/khoa-trieu/chuong-6.html.]
Anh là phụ , là giáo viên, còn đang ở trường học, lẽ nào dám là tiện ư!
Tôi khan một tiếng: "Tiện, cứ ."
Ánh mắt Tần Hằng trầm xuống: "Cũng muộn , đưa cô về nhà nhé? Chúng chuyện đường?"
Tôi vội vàng từ chối: "Không cần , như hợp lý."
Tần Hằng dường như , nhưng đáy mắt chút ý nào: "Không hợp lý?"
Tôi đáp: "Anh là phụ , là giáo viên, chuyện đưa về nhà."
Tần Hằng gật đầu. Sau một giây im lặng ngắn ngủi, đột ngột mở lời:
"Giáo viên và phụ hợp, thì tình nhân thì ?"
"Nếu chúng là yêu, đưa em về nhà là hợp tình hợp lý , Vi Vi."
16
Tim đập mạnh một cái.
Sao -
"Cô giáo Tiểu Tống!"
Không xa phía , giáo viên chủ nhiệm lớp bên cạnh gọi : "Có một vị phụ hỏi...
Tôi rõ vế , nhưng để thoát khỏi Tần Hằng, vội vã đáp lời: "Tôi đến ngay đây."
"Xin , còn việc làm, , tự nhiên nhé."
"
Nói xong, dám mắt Tần Hằng, vội vã rời .
Trong suốt quá trình chuyện với các phụ đó, dù cố gắng tập trung hết sức, nhưng vẫn tránh khỏi việc nhớ đến đôi mắt đen láy của Tần Hằng.
Tại ?
Anh phát hiện từ lúc nào?
Anh ... định gây rắc rối cho ?
"Cô giáo Tống!"
Tiếng quát lớn của vị phụ mặt kéo suy nghĩ trở . Tôi ngước mắt lên thì thấy một tờ đề thi ném thẳng tới, suýt sượt qua mặt .
"Tôi thực sự hiểu cách dạy học của các cô! Chúng gửi con đến trường, cô dạy nó cái thứ gì ? Điểm Địa lý thấp tè như thế , còn thấy mất mặt !"
Tôi nhíu mày tên bài thi. Tôi ấn tượng về đứa trẻ , điển hình là học sinh cá biệt, lớp chen, phá rối kỷ luật, coi ai gì. Căn bản là vô phương cứu chữa.
Nghe thấy lời phụ , cũng nhường nhịn, trực tiếp yêu cầu giáo viên chủ nhiệm trích xuất camera giám sát trong lớp: "Vị phụ , việc dạy học đúng là trách nhiệm của giáo viên chúng , nhưng tiền đề là học sinh cũng hợp tác."
"Anh xem, thái độ của cháu ở lớp như thế thì làm thể tiếp thu kiến thức ?"