So với sự nghiến răng nghiến lợi của Phó Vân Xuyên.
Từng lời của Trần Vận Tĩnh vẻ bình tĩnh hơn nhiều.
Cô dường như sớm đoán ngày hôm nay, sớm đoán thời điểm hiện tại, hề hoảng loạn chút nào.
Phó Vân Xuyên siết chặt điện thoại, gần như bóp nát điện thoại.
Trong xe chìm một sự im lặng kỳ lạ.
Trần Vận Tĩnh: "Trời mưa to như , đang ở bên ngoài ? Trương thư ký sức khỏe của lắm, đừng tìm cô nữa."
"Vân Xuyên, phụ nữ là tất cả cuộc sống, và cô ở bên lâu như ."
"Bây giờ nên thu tâm trí của , trở về với sự nghiệp và gia đình của chúng ."
Cô Phó Vân Xuyên thích Khương Ngâm.
Vì , cô đồng ý cho hai họ bước lễ đường hôn nhân, nhưng để tình cảm giữa hai họ thăng hoa, chuyện giữa họ đều trong lòng bàn tay cô .
Thời gian trôi qua, lâu dần, họ tự nhiên sẽ nảy sinh sự chán ghét, đến con đường ly hôn.
Trần Vận Tĩnh ngờ rằng cuộc hôn nhân kéo dài của hai họ thể kéo dài đến năm năm như .
Thậm chí khi ly hôn thành công một , thể tái hôn ngay lập tức.
Mối liên hệ giữa họ, còn bền chặt hơn những gì Trần Vận Tĩnh tưởng tượng.
Nếu là bình thường, trong tình huống như , chia tay tám trăm , ly hôn tám trăm .
"Anh đang ? Tôi bây giờ trong lòng hận , nhưng dù nữa, cũng là của , chúng quan hệ huyết thống."
"Dù hận đến mấy, cũng thể cắt đứt mối quan hệ , dù hận đến mấy, cuối cùng cũng sẽ về."
Trần Vận Tĩnh một nửa, điện thoại đối phương cúp máy.
Cô màn hình điện thoại cúp máy, khóe môi khẽ nhếch lên, đó là một nụ cay đắng.
Cô lựa chọn.
Cuộc sống cũng bao giờ cho cô lựa chọn.
Khi cô m.a.n.g t.h.a.i Phó Vân Xuyên, cô rằng tiểu tam bên ngoài của Phó Thành cũng mang thai.
Thẩm Kính An cũng xấp xỉ tuổi Phó Vân Xuyên.
Lúc đó cô cũng tìm Phó Thành gây rối, Phó Thành lập tức đưa đứa con riêng của tiểu tam nước ngoài.
Không ngờ làm ăn phát đạt như ở nước ngoài.
Kết quả về thừa kế tài sản trong nhà.
Bây giờ con của tiểu tam, chính là thể danh chính ngôn thuận thừa kế tài sản trong nhà.
Trong lòng cô thể nuốt trôi cục tức .
Ban đầu Phó Vân Xuyên cưới Khương Ngâm, là chuyện bất đắc dĩ, bây giờ Khương Ngâm đang điều tra chuyện nhà năm xưa.
Cũng thể để cô tiếp tục như nữa.
-
Sau khi Phó Vân Xuyên cúp điện thoại, chỉ cảm thấy trong lòng một ngọn lửa hừng hực bốc lên.
Là một trận tức giận dồn nén.
Một ngụm m.á.u tanh ngọt trào từ lồng ngực.
Mắt Phó Vân Xuyên đỏ hoe.
Anh cúi đầu, tay run rẩy gửi tin nhắn cho Trương thư ký: [Thu lưới.]
-
Sáng sớm hôm .
Mưa lớn dấu hiệu ngừng .
Dự báo thời tiết thành phố bắt đầu phát cảnh báo lũ lụt do mưa lớn.
Khương Ngâm ban công, chiếc xe lầu lái .
Cô mím môi.
Vào bếp tự nấu một nồi canh bổ dưỡng, đến trưa chuông cửa bên ngoài bấm.
Khương Ngâm hẹn ai.
Cô lên tiếng.
Chỉ lặng lẽ đến cửa phòng, bên ngoài qua mắt mèo.
Là Thẩm Kính An.
Người đàn ông mặc một bộ vest đen, vẻ mặt trầm tư.
Bên cạnh còn một phụ nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/khat-vong-dem-xuan/chuong-287-oan-gia-ngo-hep.html.]
Người phụ nữ ...
Khương Ngâm thở gấp mấy phần.
Người phụ nữ , ai khác.
Là Tang Hòa.
Cô tù.
Bây giờ những ngoài, mà còn ở bên cạnh Thẩm Kính An.
Ai cứu cô , hiển nhiên.
Vậy họ đến tìm cô làm gì buổi trưa, và còn cô sống ở đây.
Tâm tư của Thẩm Kính An khá dễ đoán, tiếp quản Phó thị, nhưng dù cũng là tân quan nhậm chức, cấp nhất định sẽ phục.
Quyền lực thực sự trong tay nắm chắc, nắm chắc quyền lực thực sự, còn thành việc bàn giao bình thường với Phó Vân Xuyên.
Hoặc là cần tạo thành tích xuất sắc hơn Phó Vân Xuyên thị trường trong nước.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Nhóm cổ đông đó đều là những chuyện bằng tiền.
Thẩm Kính An cách nào với Phó Vân Xuyên.
Vậy chỉ thể đến tìm cô để đàm phán điều kiện, đàm phán hợp tác.
Khương Ngâm nghĩ đến hợp tác với chỉ để nước ngoài trốn tránh Phó Vân Xuyên, cô nghĩ đến là thấy rợn .
Lần hợp tác với , kế hoạch của là để Phó Vân Xuyên gặp t.a.i n.ạ.n xe , , là kế hoạch gì?
Khương Ngâm dám nghĩ.
Cô c.ắ.n môi .
Lặng lẽ rời khỏi cửa phòng, tắt tiếng điện thoại gửi tin nhắn cho trai.
Nói với , Thẩm Kính An đến.
Khương Kỳ , [Cứ ở nhà, đừng ly hôn, đến ngay bây giờ, đưa em chuyển nhà.]
Khương Ngâm mím môi, trả lời ừm.
"Hôm nay cô rõ ràng ở nhà thấy cô ngoài." Tang Hòa lên tiếng: "Chắc chắn là thấy chúng mở cửa thôi."
"Thật sự thì cứ phá cửa , đàm phán điều kiện với cô còn cần ôn hòa như làm gì?"
Thẩm Kính An cúi đầu Tang Hòa, ánh mắt lạnh lẽo, giống như một con rắn lạnh lẽo, Tang Hòa cảm thấy lưng lạnh toát, lặng lẽ ngậm miệng .
Cô c.ắ.n chặt môi, gì nữa.
Thẩm Kính An nhỏ: "Bây giờ là xã hội pháp trị, cô coi là đại ca xã hội đen ?"
"Vậy bây giờ gọi điện cho cô ." Tang Hòa : "Cô ly hôn, chúng thể giúp cô ly hôn, điều kiện giữa chúng thể đàm phán thành công."
Thẩm Kính An khẩy.
"Không cần ." Anh bước : "Khương Ngâm gặp , nhiều cách để cô chủ động đến gặp ."
Tang Hòa siết chặt tay: "Theo hiểu về cô ,""""Cô sẽ đến gặp , bây giờ cứ thế bỏ , đợi chờ nữa ? Chúng ở đây đợi, cô nhất định sẽ , hoặc là đến?”
Bước chân đàn ông ngừng, thẳng về phía .
Giọng bình tĩnh: “Không nữa .”
Tang Hòa ngẩn , “Cái gì?”
“Chúng tìm đến tận nhà , , cô sẽ ở đây nữa, cô sẽ chuyển nhà.”
Tang Hòa trong lòng run lên.
Cũng đúng.
Nếu thật sự gặp họ, thì họ quấy rầy xong, nhất định sẽ ở đây nữa.
“Vậy bây giờ ý gì?”
Thẩm Kính An liếc cô: “Cô vội vàng thế ? Cô vội thì thể tự tìm cô .”
Tang Hòa c.ắ.n chặt răng, gì nữa.
Cũng vội, hai họ đưa tù, trong lòng cô hận.
Bây giờ khó khăn lắm mới ngoài, lúc hả hê, cô thể vội vàng vả mặt chứ?
Bây giờ Phó Vân Xuyên từ chức, Khương Ngâm cũng còn là Phó phu nhân phong quang nữa.
Sau họ, chắc bằng cô.
Cô lặng lẽ theo Thẩm Kính An.
Người đàn ông thể cho cô nhiều hơn, thể cho cô địa vị cao hơn.
“Đinh——”
Cửa thang máy mở .
Nhìn thấy trong thang máy, Tang Hòa run rẩy——