Khương Ngâm dừng một chút, ngẩng đầu : "Anh bận lắm ? Hay là chuyện với em?"
Phó Vân Xuyên nhíu mày: "Khương Ngâm."
Cô chằm chằm mặt , giọng điệu bình thản: "Anh ."
Nhìn khuôn mặt bình lặng như nước của cô gái nhỏ, Phó Vân Xuyên nghẹn trong lòng, hít một thật sâu, dậy: "Em ăn ."
Lời dứt.
Anh dậy rời khỏi phòng bệnh.
Cả phòng bệnh trở yên tĩnh.
Khương Ngâm bóng lưng rời , suy nghĩ trong lòng là gì.
Chỉ cảm thấy chút buồn , cô luôn thể hiểu thấu Phó Vân Xuyên, tâm trạng đổi thất thường, khó đoán hơn cả thời tiết.
Lúc , lúc , bây giờ đang diễn vở kịch nào, cô .
Ngày hôm đó rời , đó mỗi ngày đều đến bệnh viện mang cơm cho cô.
Ngay cả y tá cũng : "Chồng cô đối xử với cô thật , trai, tính tình , mỗi ngày đều đến mang cơm cho cô."
Khương Ngâm mà .
Nếu chuyện đều đơn giản như vẻ bề ngoài, thì thế giới sẽ đơn giản hơn nhiều.
Phó Vân Xuyên quả thật mỗi ngày đều đến, nhưng đối với chuyện cô đề nghị ly hôn, im lặng .
Ngày hôm đó, Khương Ngâm dậy tìm bác sĩ.
"Cô cô làm thủ tục xuất viện ngay bây giờ ? cơ thể cô hiện tại..."
Khương Ngâm : "Thực cơ thể tự , bây giờ xuất viện về nhà dưỡng bệnh cũng , ở bệnh viện nữa."
Bác sĩ tiếp tục khuyên nhủ, mà nhanh chóng cấp giấy xuất viện cho Khương Ngâm.
"Chồng cô mỗi ngày đều đến mang cơm cho cô, hôm nay cô xuất viện, đến đón cô ?" Bác sĩ hỏi cô.
Khương Ngâm bác sĩ: "Cô cũng thấy chồng đối xử với ? Chu đáo vô cùng."
Bác sĩ câu hỏi đó khựng một chút.
"Ít nhất là bề ngoài thì là như ."
Khương Ngâm gượng gạo kéo khóe môi: "Thực đôi khi vợ chồng bề ngoài như cũng khá ."
Đáng tiếc, cô và Phó Vân Xuyên .
Trước đây cô cũng cùng làm vợ chồng bề ngoài, mỗi sống cuộc sống của riêng .
việc như ý .
Cách nhất để hai họ đối xử với là chia tay, xuất hiện trong thế giới của đối phương.
Khương Ngâm thu dọn tất cả đồ đạc của , trực tiếp bắt taxi xuất viện.
Bác sĩ bóng lưng cô rời khẽ thở dài một .
Khương Ngâm chọn trở về căn nhà tân hôn, cũng chọn trở về căn nhà thuê, mà chuyển đến ở trong căn hộ mà Từ Diêu thuê.
Thực dù cô ở , chỉ cần Phó Vân Xuyên lòng tìm, nhất định sẽ tìm cô, nhưng ở chỗ Từ Diêu, Phó Vân Xuyên dù cũng chừng mực.
"Cuối cùng thì cũng chịu chuyển đến ở cùng tớ , đây tớ cứ chịu, sẽ làm phiền tớ, tên đàn ông ch.ó má đó sẽ trả thù tớ." Từ Diêu khoác tay Khương Ngâm: "Thực tớ sợ phiền phức, cũng sợ trả thù, tớ chỉ sợ sống vui vẻ, hạnh phúc."
Khương Ngâm trong lòng thắt , Từ Diêu, cảm xúc trong lòng thể rõ.
Kết hôn nhiều năm như , vì Phó Vân Xuyên, cô xa cách nhiều bạn bè, chỉ Từ Diêu là luôn ở bên cạnh cô, ủng hộ quyết định của cô.
"Diêu Diêu, cảm ơn luôn ở bên cạnh tớ."
Từ Diêu xoa đầu Khương Ngâm: "Hai chúng cần khách sáo như , tớ sẽ là đỡ đầu của đứa bé."
Cô bật , "Vậy thì đỡ đầu hãy chuẩn tinh thần đón bão , Phó Vân Xuyên thể sẽ tìm đến đây."
"Nếu tìm đến đây mà dám làm gì , tớ sẽ là đầu tiên tha cho , tớ thà liều mạng cũng chặt đứt chân ch.ó của !" Từ Diêu: "Nếu bây giờ là xã hội pháp trị, tớ lôi đ.á.n.h một trận ."
Từ Diêu tức giận thôi, trong lòng cô tích tụ oán hận với Phó Vân Xuyên từ lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/khat-vong-dem-xuan/chuong-226-em-o-ben-canh-anh-anh-moi-co-the-bao-ve-em.html.]
-
Cùng lúc đó.
Phó Vân Xuyên Khương Ngâm xuất viện.
Anh như thường lệ mang cơm đến bệnh viện, nhưng thấy phòng bệnh trống .
Trong lòng thót một cái.
Anh ngoài hỏi y tá: "Sản phụ giường 23 ?"
"Cô làm thủ tục xuất viện sáng sớm nay ." Y tá : "Ban đầu bác sĩ còn khuyên cô ở bệnh viện thêm vài ngày, nhưng cô kiên quyết rời , cô cô cũng là bác sĩ nên tình trạng sức khỏe của , cô còn cô ở bệnh viện vui vẻ."
Y tá cảm thấy kỳ lạ, chút nghi hoặc Phó Vân Xuyên: "Anh chồng cô ? Trông vẻ quan hệ , cô xuất viện mà cho ?"
Ánh mắt đàn ông sâu thẳm, yết hầu khẽ chuyển động: "Là thấy tin nhắn cô gửi."
Phó Vân Xuyên bước xuống lầu lên xe, gọi điện thoại về nhà, hỏi dì Trần xem Khương Ngâm về .
Dì Trần giật : "Bà chủ hôm nay về ? Trong nhà cũng chuẩn gì, cũng dặn dò."
"Cần chuẩn gì? Tôi mua ngay bây giờ, chuẩn ngay bây giờ."
Phó Vân Xuyên siết chặt điện thoại: "Không cần ."
Cô bỏ nhà .
Anh trong xe, cau mày thật chặt, rút một điếu t.h.u.ố.c từ bao t.h.u.ố.c lá , ngậm khóe miệng.
Cả mệt mỏi tựa lưng ghế.
Anh cúi mắt chằm chằm điện thoại trong tay, thời gian trôi qua bao lâu, gọi điện thoại cho Khương Ngâm.
Điều khiến bất ngờ là cuộc điện thoại , cô máy.
"Có chuyện gì ?"
"Cô xuất viện ."
Khương Ngâm nhàn nhạt: "Ừm."
"Ở ? Tôi đến đón cô về."
"Không cần , ở ngoài vài ngày, đừng tìm ."
"Khương Ngâm." Phó Vân Xuyên cau mày: "Về nhà với , ?"
"Được thôi." Khương Ngâm : "Nếu đồng ý ly hôn với , sẽ về nhà với ."
Phó Vân Xuyên trong lòng run lên, hít một thật sâu.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
"Đừng gây sự với nữa, ?"
Ánh mắt đàn ông đen kịt, chằm chằm xa xăm ngoài cửa sổ xe, yết hầu chuyển động: "Tôi đến đón cô về, chúng cùng sinh con thật ."
"Sau cô làm gì, cũng sẽ can thiệp quyết định của cô, ?"
Khương Ngâm xong, khẽ : "Anh đang thỏa hiệp đang mặc cả với ?"
"Đối với , là một phụ nữ vô nghĩa, thương nhân coi trọng lợi ích, cũng bất kỳ lợi ích nào đối với , nhất định về làm gì? Giá trị của đối với thể hiện ở ?"
Cô hỏi sắc bén, trúng tim đen.
Ánh mắt Phó Vân Xuyên sâu thẳm, tay nắm điện thoại chặt hơn vài phần, môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, gì.
"Anh thậm chí còn lý do, để về đơn thuần là để hành hạ , sỉ nhục ?"
"Cô nhất định nghĩ về như ?" Giọng Phó Vân Xuyên khàn khàn: "Nếu cô về, cô và đứa bé đều sẽ gặp nguy hiểm."
Tay Khương Ngâm cứng đờ: "Đe dọa ?"
Phó Vân Xuyên đưa tay xoa xoa thái dương, giọng trầm thấp, chút nghiêm túc: "Cô ở bên cạnh , mới thể bảo vệ cô."
Bảo vệ?
Khương Ngâm như thấy một chuyện lớn.
"Phó Vân Xuyên, tất cả những tổn thương của đều đến từ , với về sự bảo vệ gì? Anh tránh xa chính là sự bảo vệ lớn nhất đối với ."