KHÁT VỌNG ĐÊM XUÂN - Chương 172: Đeo nhẫn cho cô

Cập nhật lúc: 2026-02-21 02:56:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Ngâm hỏi Phó Vân Xuyên sẽ đưa cô .

Cho đến khi du thuyền cập bến.

Chiếc xe thương mại màu đen đậu vững vàng bờ chờ sẵn.

Khương Ngâm cùng Phó Vân Xuyên xuống du thuyền.

Kể từ khi cô ký thỏa thuận tái hôn, cô còn thấy bóng dáng Tang Hòa nữa.

Không , cô cũng hỏi.

Nếu Tang Hòa chuyện Phó Vân Xuyên tái hôn với cô, chắc chắn sẽ làm ầm ĩ, đương nhiên sẽ giấu kín chuyện .

Khương Ngâm nhạo trong lòng.

Trong lòng Phó Vân Xuyên, cô chỉ là một món đồ chơi thể gọi đến gọi .

Phó Vân Xuyên mặc một chiếc áo khoác đen, chiếc áo khoác làm tôn lên vóc dáng cao ráo, vạm vỡ của đàn ông.

Khi xuống du thuyền, gió biển thổi tới, mang theo một chút lạnh.

Phó Vân Xuyên nắm lấy tay Khương Ngâm, bàn tay to lớn của bao chặt lấy tay cô.

Khương Ngâm cảm nhận ấm từ lòng bàn tay , từng lớp từng lớp lan tỏa.

Từ lòng bàn tay truyền thẳng sâu trong trái tim.

Cô cụp mắt xuống, theo lên xe.

Sau khi lên xe, đàn ông chu đáo đắp chăn cho cô.

Khương Ngâm cúi đầu chiếc chăn: "Anh cần làm vì em."

Giữa hai họ cần như .

Phó Vân Xuyên yêu cô.

Càng những thủ đoạn diễn kịch như , càng khiến cô cảm thấy mỉa mai.

Phó Vân Xuyên cô, giọng đặc biệt trầm thấp: "Em cho em một chồng như thế nào, thì chỉ tự thử xem em thích kiểu nào thôi."

Tim Khương Ngâm khẽ run lên.

Anh nắm lấy tay cô: "Em thích kiểu ?"

Cô c.ắ.n chặt môi , một lời nào, đầu cảnh vật ngoài cửa sổ.

Trên đường cũng thêm lời nào, đáp , dường như đang cho cô thời gian thích nghi.

Sự ấm áp và dịu dàng như , là điều cô hằng mong ước, hằng khao khát nhất.

bây giờ, đến quá muộn , tình sâu đến muộn còn rẻ mạt hơn cỏ rác, bây giờ cô, còn yêu nữa.

Tất cả tình yêu cô dành cho sớm cạn kiệt, trái tim yêu , cũng sớm c.h.ế.t .

-

Phó Vân Xuyên đưa Khương Ngâm đến cửa hàng thời trang cao cấp.

Đây là cửa hàng mà cô chọn váy khi dự tiệc sinh nhật của ông Tạ.

Lúc đó gặp Tang Hòa.

Họ khi đó, còn cùng thích một chiếc váy.

Nhân viên cửa hàng quen Phó Vân Xuyên, nên chút ấn tượng với Khương Ngâm.

"Cô Khương?"

Phó Vân Xuyên giọng điệu nhàn nhạt: "Vợ , cô gọi là Phó phu nhân."

Khương Ngâm khẽ khựng , ánh mắt chút ngạc nhiên đàn ông bên cạnh.

Trước đây kết hôn là kết hôn bí mật, sợ khác mối quan hệ giữa hai họ, nhưng bây giờ công khai giới thiệu phận của cô...

Trong lòng Khương Ngâm khẽ thắt , cô gì, hiểu ý của Phó Vân Xuyên.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Nhân viên cửa hàng chợt hiểu : "Thì là Phó phu nhân, thất lễ ."

Phó Vân Xuyên đưa cô đến, đặt may cho cô nhiều trang phục, và cũng đặt những mẫu thời trang cao cấp mới nhất.

"Tất cả trang phục thống nhất gửi đến địa chỉ cho cô." Phó Vân Xuyên giọng điệu nhanh chậm sắp xếp.

Ra khỏi cửa hàng váy cưới , tâm trạng Khương Ngâm lẫn lộn, cô đối mặt với như thế nào.

Đột nhiên mối quan hệ của họ trở nên như , thái độ của trở nên như , điều khiến cô cảm thấy vô cùng xa lạ.

Anh cô, "Trước đây từng đưa em mua sắm, bây giờ bù đắp ."

Khương Ngâm .

Anh cô làm vai trò Phó phu nhân, cho cô một chút ân huệ nhỏ thôi.

Đàn ông là như , khi em thích nữa.

thích em, cũng sẽ cố gắng hết sức để em thích nữa.

Sau khi thử đồ.

Họ đến một nhà hàng mới ăn bữa tối ánh nến.

Sau đó đưa cô đến bến tàu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/khat-vong-dem-xuan/chuong-172-deo-nhan-cho-co.html.]

Trên bến tàu pháo hoa rực rỡ khắp trời, lấp lánh và rực rỡ, đặc biệt trong màn đêm vô tận.

Ánh sáng pháo hoa phản chiếu trong mắt Khương Ngâm."""

Cảnh tượng rực rỡ vô cùng, nhưng cô đơn và trống trải đến lạ.

Khương Ngâm thể vui nổi.

Pháo hoa cô yêu thích rực rỡ và lộng lẫy như thế ...

đó, Phó Vân Xuyên dẫn phụ nữ khác xem một màn trình diễn pháo hoa.

Vào ngày hôm đó, công khai Tang Hòa.

Cô nghĩ, ngay cả kế hoạch cho màn trình diễn pháo hoa cũng là bộ kế hoạch của Tang Hòa ngày .

Khương Ngâm siết chặt vạt áo, c.ắ.n môi gì, chỉ lặng lẽ màn pháo hoa kết thúc.

Như thể đang chế giễu cuộc hôn nhân thất bại năm năm, tình cảm đặt nhầm tám năm của cô.

Sau khi màn trình diễn pháo hoa kết thúc, đàn ông nắm lấy tay cô.

Khương Ngâm cảm thấy ngón trỏ của lạnh.

Cúi đầu , Phó Vân Xuyên đeo cho cô một chiếc nhẫn kim cương mới.

"Ngâm Ngâm, em kết hôn với ..." Phó Vân Xuyên mở lời: "Chiếc nhẫn đặc biệt tìm đặt làm."

"Đám cưới em thích, giao cho bên tổ chức ."

Anh giọng dịu dàng, mỗi sự sắp xếp, mỗi hành động đều như đang lấy lòng, như đang cố gắng để một cuộc hôn nhân .

Khương Ngâm nhíu mày, kịp gì thì đàn ông cúi đầu hôn lên môi cô.

Hơi thở của hai đan xen hỗn loạn.

Mãi cho đến khi Khương Ngâm cảm thấy sắp nghẹt thở thì Phó Vân Xuyên mới buông cô .

Khương Ngâm đỏ bừng mặt: "Phó Vân Xuyên..."

Cô hít một thật sâu: "Anh rốt cuộc ý gì?"

"Ý của lẽ nào còn rõ ràng ?"

Phó Vân Xuyên cô: "Tất cả những gì em , sẽ làm cho em xem."

"Em gì cũng thể với , làm Phó phu nhân của , đừng núi trông núi nọ mà nghĩ đến đàn ông khác, những gì em , đều sẽ ."

"Còn nữa—" Phó Vân Xuyên cô với ánh mắt sâu thẳm: "Em hỏi gì cứ việc hỏi ."

Chỉ cần, cô .

Khương Ngâm , gì nữa.

Nếu là đây, cô nhất định sẽ vui mừng bay lên, chắc chắn sẽ kìm nén lòng .

bây giờ trái tim cô c.h.ế.t, tất cả những điều đều còn quan trọng nữa...

-

Ngày hôm , Phó Vân Xuyên đưa Khương Ngâm đến cục dân chính để đăng ký kết hôn .

Trong vài ngày đó, đặc biệt dịu dàng.

Mỗi ngày đến giờ tan làm, đều đúng giờ xuất hiện ở nhà.

Khương Ngâm trở về căn phòng cưới cũ.

căn phòng quen thuộc, đổi.

Cô cảm thấy một sự ngột ngạt khó chịu, căn nhà đối với cô, giống như một cái lồng.

Trên tường phòng khách, mặc dù bằng ảnh của cô và Phó Vân Xuyên, nhưng vẫn thể xóa nhòa những ký ức đó.

Trước đây, tất cả ảnh bức tường đều tháo xuống, treo là ảnh của và Tang Hòa.

, khi ly hôn, liệu dẫn Tang Hòa đến ở trong căn phòng một thời gian ?

Đứa bé trong bụng Tang Hòa... lẽ nào cô làm kế cho đứa bé đó ...

-

Chín giờ tối.

Phó Vân Xuyên trở về đúng giờ.

Dì Trần thấy ông chủ trở về, mặt lộ nụ , cảnh tượng như thể trở năm đầu tiên ông bà mới kết hôn, thứ đều hòa thuận và .

"Ông chủ về ạ?"

Phó Vân Xuyên cởi áo vest, ánh mắt hờ hững: "Bà chủ ?"

"Bà chủ đang nấu cơm trong bếp, ông thích nhất món canh sườn ngô do bà chủ nấu ? Hôm nay bà chủ đặc biệt chợ mua về đấy."

Phó Vân Xuyên khẽ nhếch môi : "Thật ?"

Anh đặt áo khoác xuống, bếp.

Trong bếp, phụ nữ búi tóc thấp, cả trông thanh tao và dịu dàng.

Cô thắt một chiếc tạp dề ngang eo, trông thật tĩnh lặng và xinh , đây là cuộc sống nên hôn nhân và cũng là cuộc sống mà hai họ nên ...

Mọi thứ dường như trở đúng quỹ đạo, giống như ban đầu...

Người đàn ông bước tới, ôm lấy vòng eo nhỏ của cô từ phía ...

Loading...