Mọi làm theo, phát hiện mang một hương vị khác biệt.
Cố Lê cũng vội, chờ ăn xong một miếng bánh trứng gà, lúc mới chuẩn chuyện chính!
“Các chị, hai việc. Một là về ruộng thuốc, các chị cũng đất trong vườn nhà em sửa , em chuẩn bắt đầu trồng d.ư.ợ.c liệu, cần hỗ trợ. Nếu các chị thời gian thì thể giúp em.”
Cố Lê xong, đều vui vẻ, nhưng ngay đó ỉu xìu.
Cô đương nhiên vì .
Không cần các chị mở miệng hỏi, Cố Lê tiếp tục :
“Kỹ thuật trồng từng loại d.ư.ợ.c liệu, em sẽ tự hướng dẫn các chị làm quen.”
Cố Lê chọn vài loại d.ư.ợ.c liệu đều thích hợp với khí hậu tỉnh Lỗ, ví dụ như cát cánh, hoàng cầm, sài hồ, đan sâm... Hơn nữa nước linh tuyền trong gian để tưới, sinh trưởng khẳng định vấn đề gì, cho nên cô lo lắng.
Nghe lời đều thở phào nhẹ nhõm, sôi nổi tỏ thái độ.
“Vậy , chị tới giúp!”
“Chị cũng làm!”
“Còn chị nữa!”
...
“Được , tiếp tục ăn , em tiếp đây!” Cố Lê uống ngụm .
Các chị dâu lúc việc thể làm , ăn uống cũng còn gánh nặng tâm lý gì, nhưng cũng dám ăn thả phanh, vẫn chỉ ăn tượng trưng một chút.
“Các chị còn chăm sóc gia đình, nấu cơm nước, em qua về thời gian trồng d.ư.ợ.c liệu nhé. Buổi sáng chờ chồng con thì tới, trưa về sớm một tiếng để nấu cơm, nghỉ trưa bình thường, buổi chiều cũng về sớm nấu cơm.”
“Một ngày trả lương cho 2 hào, nếu đợt nào d.ư.ợ.c liệu gấp gáp, tình huống đặc thù cần chiếm dụng nhiều thời gian hơn, em sẽ trả thêm 1 hào làm bồi thường. Đương nhiên tình huống em sẽ cố gắng hạn chế phát sinh.”
“Mọi thấy thế nào?”
Cố Lê xong, tất cả đều ngẩn !
Cô thảnh thơi cầm một thanh gạo nếp bỏ miệng, giòn tan thơm phức.
Một lúc lâu .
“Em Lê, chuyện ... còn đưa tiền nữa!”
“Em mời bọn chị ăn mấy thứ là lắm , bọn chị cần tiền !”
“ , hơn nữa em thời gian một ngày cộng tính cũng chỉ 6 tiếng đồng hồ. 6 tiếng mà 2 hào, đến chuyện nhận , nhưng thế ... thế là quá nhiều!”
Cố Lê nghiêm túc các chị , thấy nữa mới mở miệng:
“Sau khi trồng d.ư.ợ.c liệu, một phần em sẽ bán trực tiếp cho bệnh viện, một phần sẽ tự dùng để bào chế thành t.h.u.ố.c bán cho bệnh viện. Cho nên em là thu nhập, hiện tại tương đương với việc thuê các chị tới làm việc, đương nhiên trả lương, bằng em cũng thể nhờ các chị .” Cố Lê vẻ rầu rĩ .
“Em Lê, em trả 2 hào quả thực là nhiều, chị ở quê thức khuya dậy sớm làm mãn điểm công cũng kiếm 2 hào .” Triệu Ni mở miệng .
“Các chị làm việc nghiêm túc, coi việc như việc nhà mà dụng tâm làm, trả 2 hào em cũng vui lòng. Hơn nữa trồng d.ư.ợ.c liệu cũng thể ngày nào cũng cần trông coi, em sẽ tính theo ngày cho các chị. Đương nhiên làm bao nhiêu ngày, các chị cần tự ghi chép , chúng định kỳ thanh toán.”
Cố Lê đến nước , đều vui vẻ nhận lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ket-hon-chop-nhoang-voi-quan-quan-manh-nhat-theo-quan-roi-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-86-ke-hoach-lam-giau-cua-hoi-chi-em.html.]
Nghĩ thầm đến lúc đó làm nhiều việc hơn một chút là !
Tuyệt đối thể phụ lòng tin tưởng của em Lê, bằng chuyện như thể rơi xuống đầu bọn họ.
Người xác thật cần làm việc, nhưng cũng thể phủ nhận, đây là đang trao cho các cô cơ hội kiếm tiền a!
Cứ như một tháng cũng mấy đồng thu nhập, thực tồi!
Có thể ăn một hai bữa thịt, hơn nữa bản các cô khung giờ Cố Lê cũng chẳng việc gì làm.
“Được, em Lê, bọn chị giám sát lẫn , cũng tuyệt đối sẽ ghi khống .” Tống Liên bảo đảm.
“ , điểm em Lê cứ yên tâm!”
Cố Lê đương nhiên yên tâm, yên tâm cũng sẽ tìm các chị !
Cô gật đầu, tiếp tục :
“Em còn một việc nhờ các chị giúp. Các chị em nhận thêm việc ở nhà ăn, mặc dù chúng trồng d.ư.ợ.c liệu nhưng em vẫn cần một lượng lớn thảo dược, cho nên ngày thường ruộng t.h.u.ố.c thì thể lên núi hái thuốc, em sẽ thu mua.”
“Mọi cần lo lắng, bệnh viện cho em quyền hạn thu mua d.ư.ợ.c liệu, chúng làm ăn hợp pháp, đầu cơ trục lợi!”
“Đương nhiên, hái t.h.u.ố.c tính theo ngày, mà tính theo chủng loại và lượng t.h.u.ố.c các chị hái . Có những loại thảo d.ư.ợ.c giá trị cao, em trả tiền nhiều, loại nào thường gặp thì em trả ít hơn. Cách phân biệt thảo d.ư.ợ.c em sẽ dạy các chị, ngày thường rảnh rỗi thể núi học tập một chút, thấy thế nào?”
Thế nào ư?
Thế thì quá còn gì?
“Chu Giai, em mau nhéo chị một cái, chị sợ đang mơ quá!”
Lưu Diễm Vân dứt lời, lập tức khiến ha hả.
Trong phút chốc, sân nhỏ tràn ngập tiếng vui vẻ.
“Em Lê, bọn chị làm! Em bảo bọn chị làm ! Tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh!” Triệu Ni thề thốt cam đoan.
“ , khi nào bắt đầu đây, chị bây giờ nóng lòng thử !” Tống Liên xoa xoa tay.
“Chị cũng thế, chị cảm thấy từ khi em Lê tới khu nhà, chuyện cứ liên tiếp kéo đến a! Không chỉ chúng , bệnh viện cũng t.h.u.ố.c mới, đặc biệt là cái loại bột cầm m.á.u , chồng chị cẩn thận thương chảy m.á.u mãi, rắc lên cái là cầm ngay!” Tôn Hiểu Tuyết mặt tràn đầy tự hào.
“ , đồ ăn ở nhà ăn cũng sẽ ngon hơn!” Tôn Hiểu Tuyết hồi tưởng bữa cơm ở nhà Cố Lê, nước miếng chảy .
“Em Lê quả thực chính là tiểu phúc tinh của khu nhà chúng !”
...
Cố Lê thấy càng càng xa, vội vàng kéo chủ đề.
“Các chị, hai việc em chốt nhé. Ngày mai em bắt đầu trồng d.ư.ợ.c liệu, hạt giống, cây giống em đều chuẩn xong, nước cũng lấy trực tiếp từ nhà em, nông cụ các chị cứ lấy ở nhà , cần dụng cụ chuyên dụng thì đến lúc đó em tìm thợ rèn đ.á.n.h xong sẽ phát cho , hiện tại dùng đến.”
“Được!”
Mọi vui vẻ đồng thanh đáp.
Sự tình cứ như định , tiếp theo là thời gian bát quái!
“Em Lê, em ? Hai con Ngô Lâm Lâm dọn khỏi khu nhà !” Tống Liên bĩu môi .