Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Quan Quân Mạnh Nhất, Theo Quân Rồi Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 243: Gặp Lại Lâm Thận

Cập nhật lúc: 2026-04-26 12:37:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Lê lúc mới nhớ tới Lâm Thận. Sau thôi miên đó, nàng vẫn gặp thêm nào!

“Vậy xin nghỉ gặp ? Đã liên lạc ?”

Lâm Cẩm vội vàng lắc đầu: “Chưa ạ, nên em mới định đưa hai họ tìm thử xem !”

Cố Lê: “...”

“Hôm nay cần , quá mấy ngày nữa chắc chắn trai sẽ tìm đến thôi!” Hiện tại bọn họ chắc chắn đang bận tối tăm mặt mũi, Sở Vân Triệt còn chẳng rảnh rỗi để ý đến nàng, Lâm Thận làm thời gian gặp Lâm Cẩm ?

“Dạ?” Lâm Cẩm lộ vẻ nghi hoặc.

“Mấy ngày gặp , đến đây là để làm nhiệm vụ, cứ chờ chủ động tìm là !” Cố Lê dứt lời, Lâm Cẩm liền hiểu ngay! Trách trai đến tìm !

“Vậy lát nữa chúng làm công điểm thôi!”

Động tác của Cố Lê nhanh, chỉ nửa giờ , ăn món sủi cảo nhân thịt lợn hành tây áp chảo thơm phức!

“Anh Trì, Cố Lê, chúng đây!” Ba kiên trì thu dọn xong bát đũa mới rời .

“Được , buổi trưa sẽ làm bữa thịnh soạn, cố gắng kiếm công điểm nhé!” Cố Lê dặn dò.

“Anh trai, chúng cũng thôi!”

“Lấy cái gùi đựng một ít t.h.u.ố.c đặc trị mang theo em.”

“Vâng, em xếp xong cõng giúp em nhé!” Trì Yến đưa cái gùi cho Cố Lê.

Sau khi chuẩn xong, hai hướng về phía chân núi . Cũng may hiện tại thời tiết lạnh, lều tạm dựng ở đây vẫn đủ dùng. Khi Cố Lê và Trì Yến đến nơi, Hoàng Có Lương đang chuyện với mấy dân.

“Việc khử trùng chúng nhất định làm thường xuyên, ?”

“Nhất định theo lời con bé Lê!”

“Thuốc giải độc uống hết ?”

Những khác gật đầu tỏ ý nhớ kỹ.

“Chú Hoàng!”

Hoàng Có Lương thấy giọng quen thuộc, mừng rỡ reo lên: “Con bé Lê, Tiểu Yến, hai đứa tới ! Tới thăm bọn họ ? Trạng thái của họ ! Cũng phát hiện thêm ai triệu chứng bệnh nữa. Có như nghĩa là chúng khống chế ?”

Nghe Hoàng Có Lương , Cố Lê nhịn mà bật : “Chú Hoàng, chú làm . Việc khử trùng nghiêm ngặt và thêm xã viên nào phát bệnh chắc chắn là chuyện , nhưng chúng vẫn thể lơ là ! Phải tiếp tục duy trì đấy ạ!”

“Anh trai, đưa cái cho chú Hoàng .” Cố Lê Trì Yến, liền đưa cái gùi cho ông.

“Chú Hoàng, đây là t.h.u.ố.c đặc trị. Ngay cả khi nhiễm bệnh, dùng t.h.u.ố.c cũng thể khống chế bệnh tình nhanh và hiệu quả. Để đảm bảo vạn vô nhất thất, chú hãy phát cho mỗi hộ gia đình trong đại đội Song Mương một lọ nhé!”

Hoàng Có Lương kích động đón lấy. Chưa đợi ông kịp mở lời, mấy xã viên bên cạnh nhao nhao bày tỏ lòng cảm ơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ket-hon-chop-nhoang-voi-quan-quan-manh-nhat-theo-quan-roi-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-243-gap-lai-lam-than.html.]

“Hai em cháu đúng là phúc tinh của đại đội chúng mà!”

“Từ khi hai cháu tới, đại đội chúng giờ nổi danh khắp cả công xã !”

“Năm nay bình chọn đại đội ưu tú chắc chắn sẽ tên chúng , đúng đại đội trưởng?”

Hoàng Có Lương hỏi đến thì cả lập tức thêm phấn chấn. Bí thư khen ngợi bọn họ ngớt lời! Đặc biệt là khi Cố Lê bảo ông nhanh chóng báo cáo sự việc nhiễm vi khuẩn lên , Bí thư lập tức nhận tính nghiêm trọng của vấn đề và ngừng báo cáo lên cấp cao hơn. Không ngờ cấp cũng coi trọng, chỉ thị đưa xuống cũng chính là về việc !

Tốc độ phản ứng cực nhanh của bọn họ nhận sự tán dương từ các lãnh đạo. Hơn nữa, nhờ việc mở rộng sử dụng máy tuốt lúa cầm tay, danh hiệu đại đội ưu tú năm nay chắc chắn sẽ một suất dành cho bọn họ! ông cũng hiểu đạo lý "tiền túi mới chắc", hiện tại thể quá lời, kẻo đến lúc mất mặt.

Vì thế, ông hắng giọng, vẻ nghiêm túc : “Khụ khụ, chuyện chúng với , rêu rao ngoài đấy!”

“Hiểu mà, hiểu mà, chúng !” Các xã viên đồng thanh cam đoan.

Cố Lê cảm thấy chú Hoàng chút khiêm tốn quá mức.

“Con bé Lê, cháu thăm bọn họ ?” Hoàng Có Lương đột nhiên hỏi. Bị ngắt quãng một chút suýt nữa ông quên mất việc chính!

“Vâng ạ!” Cố Lê đeo khẩu trang và găng tay . Khẩu trang của nàng bên ngoài khâu thêm một lớp vải nên trông quá khác biệt.

“Mau, mau !”

“Mọi làm việc , nhớ kỹ phần việc của !” Hoàng Có Lương với các xã viên.

Lập tức khu vực chỉ còn ba .

“Lát nữa chú sẽ bảo ba cháu qua đây trông chừng một chút, để chú cũng nghỉ ngơi.” Hoàng Có Lương thấy hết mới nhỏ giọng .

“Cảm ơn chú Hoàng ạ!”

“Khách sáo gì chứ, chú chỉ hy vọng chuyện mau chóng qua thôi!” Hoàng Có Lương cảm thán.

Sau khi Cố Lê kiểm tra xong cho mấy xã viên nhiễm bệnh và dặn dò thêm một việc, Trì Hãn Chu cũng vặn tới. Cố Lê chuyện với ông một lát, bảo rằng buổi trưa nàng sẽ làm món ngon cùng Trì Yến về.

“Anh trai, khi nào các ông nội mới tới nhỉ? Cơm trưa chúng nên chuẩn nhiều thêm một chút ? Em sợ đến lúc đó họ tới đủ ăn.” Cố Lê lo lắng . Nàng cảm thấy thông tin liên lạc thời thật sự quá lạc hậu! Ở đời chỉ cần một cuộc điện thoại tin nhắn là xong, còn bây giờ thì khó như lên trời.

“Cứ làm nhiều một chút em, dù hôm nay chắc chắn họ sẽ tới, cùng lắm thì khi nào tới chúng ăn khi đó.”

“Bên Vân Triệt hôm nay chắc chắn xong việc , nên họ nhất định sẽ tới tìm em .” Trì Yến phân tích.

“Vâng, em cũng nghĩ . Anh cả chắc chắn vẫn đang ở cứ điểm đó, các ông cũng gặp .” Cố Lê tán thành, “Vậy em cứ chuẩn mười món một canh nhé! Chén đũa của ba chắc là đủ dùng, em cũng tiện lấy thêm từ gian .”

“Đủ mà, để giúp em một tay.”

“Em cũng đừng làm mệt quá, cái gì làm trong gian thì cứ để chúng nó làm.” Trì Yến xót em gái, chỉ nàng làm ít một chút.

“Anh trai, bọn họ thời gian , vài món em gian dùng nồi lớn để nấu, bọn họ đều đang bận rộn dây chuyền sản xuất d.ư.ợ.c liệu cả !”

Dưới sự trợ giúp của các thiết thần kỳ trong nhà bếp gian và sự giúp đỡ của Trì Yến, khi ba tan làm, Cố Lê cuối cùng cũng chuẩn xong một bữa trưa vô cùng phong phú.

“Anh trai, tiên mang cái giỏ qua cho ông bà nội . Em xếp sẵn , với họ là buổi tối em sẽ qua thăm nhé!”

Loading...