Cố Lê quyết định ăn cơm xong mới chuyện bán suất làm việc.
“Thím ơi, bữa cơm để cháu làm cho, nếm thử tay nghề của cháu xem thế nào nhé?”
Thím Phương cũng khách sáo, thấy Cố Lê ngỏ lời thì cũng đồng ý ngay. Chẳng chuẩn từ mà thức ăn nhà thím Phương khá thịnh soạn, ít nhất là so với thời đại . Thịt hun khói xào cải thảo, khoai tây sợi chua cay, canh trứng gà, thêm một đĩa rau xanh và bánh bao ngô.
Cố Lê bận rộn trong bếp, cho ai phụ vì sợ phát huy hết khả năng. Tuy chỉ là những món đơn giản nhưng cô nêm nếm gia vị khéo, cả nhà ăn khen ngớt lời!
“Lê , tay nghề cháu giỏi quá, ngon thật đấy! Cũng là mấy món mà cháu làm ăn khác hẳn thím nhỉ!” Thím Phương khen lấy khen để, những khác cũng gật đầu lia lịa vì mồm còn đang bận nhai. Ngay cả chú Vương cũng ăn thêm hẳn một cái bánh bao.
Bữa cơm diễn vô cùng thỏa mãn.
“Cháu cứ đấy, để Hiểu Yến rửa bát là !” Cố Lê định dậy thì thím Phương ấn vai xuống.
Được thôi!
“Thím ơi, thực cháu định bán suất làm việc mà cháu để .”
“Suất ở xưởng dệt ?”
“Vâng ạ. Cháu định bán để...”
“Cháu bán thì làm gì? Thím bảo , cháu bán ! Cứ làm định, lương lậu của cháu đủ cho cháu ăn tiêu thoải mái mà!” Thím Phương bắt đầu làm công tác tư tưởng cho cô.
Ơ, chẳng lẽ thím hỏi xem thể bán cho thím ? Kịch bản lạ nha!
“Thím, vị hôn phu của cháu hai ngày nữa sẽ tới đón cháu tùy quân, nên cháu mới bán suất . Cháu Hiểu Âu đang tìm việc, thím xem nhà nhu cầu ạ?”
Dứt lời, cả gian phòng im phăng phắc. Một lát ...
“Lê , cháu đối tượng từ bao giờ thế? Thím gặp bao giờ ?” Thím Phương thực lòng quan tâm nên mới hỏi kỹ.
“Dạ, là hôn ước từ nhỏ do cháu định đoạt ạ. Anh là quân nhân, hôm cháu gặp chuyện thì tình cờ gặp . Lúc đó đang làm nhiệm vụ, giờ báo cáo kết hôn duyệt nên tới tìm cháu. Lãnh chứng xong là cháu luôn ạ.”
“Hóa là , quá, quá! Mẹ cháu đúng là phụ nữ thông tuệ, thím bảo con bé Lê xinh thế thể là đứa trẻ khổ mệnh !” Thím Phương vỗ tay Cố Lê, vui mừng . “Đi tùy quân là nhất, cháu ở đây nhà ngoại, phi, thím chính là nhà ngoại của cháu! Suất làm việc đó thím lấy, cháu định bán bao nhiêu tiền?”
“600 đồng là ạ!”
“Ơ cái con bé ngốc , suất ít nhất cũng gần một ngàn đồng, cháu lấy 600? Thím quyết định , trả cháu 999 đồng cho nó cát lợi, coi như thím chiếm chút hời, phần còn thím bù thêm làm của hồi môn cho cháu, ?” Thím Phương hỏi.
Cố Lê thực sự ngờ tới. Cô tìm hiểu qua, giá tám chín trăm đồng là . Cô và thím Phương giao tình chủ yếu là từ vụ trừng trị đám cực phẩm , mà thím sẵn sàng cho cô thêm tiền làm của hồi môn, con đó hề nhỏ chút nào! Nói cảm động là dối.
“Vâng, cháu cảm ơn thím, cảm ơn chú Vương ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ket-hon-chop-nhoang-voi-quan-quan-manh-nhat-theo-quan-roi-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-12-ban-cong-viec-nha-ho-khuong-trong-khong.html.]
“Ngoan lắm, việc gì cứ bảo chú thím. như thím cháu đấy, nhà chú chính là nhà ngoại của cháu.” Chú Vương vỗ n.g.ự.c bảo đảm.
“Vâng ạ. Thím ơi cũng còn sớm nữa, cháu xin phép về . Sáng mai chúng qua xưởng dệt làm thủ tục nhé.”
“Cháu về ? Cứ ở đây mà ngủ!” Thím Phương vội .
“Cháu trả tiền phòng ở nhà khách bên cạnh ạ, ở đó cho tiện.”
“Thôi , thím giữ cháu nữa. Sáng mai thím với Hiểu Âu chờ cháu ở cổng nhé.” Thím tính con bé bướng bỉnh nên ép.
“Em cảm ơn chị Lê!” Hiểu Âu lên tiếng, khóe mắt đỏ hoe. Có thể thấy suất làm việc thực sự quan trọng với , nếu sẽ xuống nông thôn.
“Để tiễn chị!” Thím Phương kéo tay Cố Lê ngoài.
“Mẹ, chị Lê, cho con với!” Hiểu Yến cũng vội vàng dậy chạy theo.
“Được thôi!”
Tâm trạng Cố Lê chút phức tạp. Ở bên họ, cô cảm nhận ấm gia đình. Ở hiện đại cô là trẻ mồ côi, bà nội nhưng cùng huyết thống, ngờ xuyên thư vẫn là trẻ mồ côi! Ôi, cái ! ít chút khác biệt.
Ba ngoài thì thấy phía nhà Khương Bình đông nghịt . Cố Lê đoán ngay chuyện gì. Thím Phương cất giọng oanh vàng hỏi lớn: “Có chuyện gì thế?”
“Hại, nhà lão Khương trộm, trộm sạch sành sanh đến mức chỉ thiếu nước dỡ luôn mái nhà thôi, đúng là bốn bức tường trống ! Mau mà xem, cái thằng trộm cũng tài thật, thần quỷ mà khuân hết đồ , dọn nhà cũng chẳng sạch như thế. Nghe còn đào bao nhiêu là hố, đoán xem nhà lão Khương giấu bảo bối gì ?”
“Thật á? Đi, xem mới , đây chẳng lẽ là ác giả ác báo ?” Thím Phương sang Cố Lê, “Lê , xem cháu?”
Nhìn ánh mắt mong chờ của thím, cô nỡ từ chối. Quả nhiên ở náo nhiệt, ở đó thím Phương! Vừa gần, Khương Đào thấy Cố Lê.
“Khương Lê, đồ tiện nhân , mày ? Có mày dọn sạch cái nhà ?” Khương Đào lao định cào mặt Cố Lê.
Chuyện thì ai mà nhịn ! Ngay khi thím Phương định tay thì Cố Lê tung một cú đá, khiến Khương Đào bay ngược .
“Ăn cho sạch sẽ . Với , họ Cố, tên Cố Lê!” Cố Lê lạnh lùng liếc kẻ đang đất.
“Oa, chị Lê, chị giỏi quá, một chiêu đá bay luôn, em hâm mộ chị quá, em cũng học!” Hiểu Yến vỗ tay tán thưởng.
Nghe , ánh mắt Cố Lê đều đổi, mang theo chút nể phục. Rồi họ sang mắng nhiếc Khương Đào.
“Tôi đây cả buổi chiều, con bé Lê chỉ mang theo đúng một cái túi nhỏ , nó ba đầu sáu tay chắc mà dọn cả cái nhà? Cô mồm mép điêu ngoa, đ.á.n.h là đáng!”
“ thế, lúc chiều con bé Lê sang nhà , bao nhiêu thấy đấy thôi!”
“Chậc, con bé Khương Đào đây ngoan ngoãn thế mà giờ ăn khó thật, chắc ở nhà cũng chẳng t.ử tế gì.”