“Chỗ là hai cân gạo tẻ, tính là 5 hào, em nấu cháo cho Hòa Hòa ăn! Lại đưa thêm cho em 1 đồng, để phòng hờ bất cứ tình huống nào. Lần việc đừng giống như , tình trạng của Hòa Hòa nguy cấp! Cho nên hai ai nợ ai, em cần làm việc cho chị! Hiểu ?”
Cố Lê cần thiết rõ ràng với bé, nếu sẽ mãi canh cánh trong lòng chuyện .
Giang Dã Độ ngờ Cố Lê tính toán chi li cho như , nhưng cũng kẻ vong ân phụ nghĩa, đương nhiên cũng là ơn tất báo.
“Tất cả những điều đều tiền đề là chị nguyện ý mua sữa bò ? Ân tình em và Hòa Hòa sẽ luôn ghi nhớ trong lòng!” Giang Dã Độ ánh mắt chân thành đầy cảm kích .
Cố Lê khẽ một tiếng: “Em mấy tuổi ?”
“Mười tuổi!”
“Rất , chữ ?”
“Biết ạ!” Ba ba dạy cho , vốn dĩ cũng thông minh, trí nhớ nên đều học hết!
“Sáng mai đến khu gia thuộc tìm chị nhé, hiện tại chăm sóc cho em gái em, nấu chút cháo ! Có thể mang con bé theo nếu sức khỏe cho phép. Chị về đây! , sữa bò sắp tới cứ đưa hết cho chị! Chị cần dùng!”
Cố Lê xác thật cần dùng.
“Vâng!” Trong mắt Giang Dã Độ nháy mắt sáng lên tia hy vọng.
Trên đường trở về, Cố Lê vẫn luôn suy nghĩ đến một việc kinh doanh nhỏ khác mà cô làm, thể đưa kế hoạch thực hiện .
Vừa mới thấy cửa nhà, liền thấy các chị dâu đang chuyện phiếm. Đột nhiên, Triệu Ni hô to một tiếng: “Lê tử!”
Trong nháy mắt, tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô. Cố Lê chỉ thể tăng tốc đạp xe nhanh hơn một chút.
“Chào các tẩu tử!” Cố Lê mỉm chào hỏi.
“Ai da, Lê t.ử em rốt cuộc cũng về ! Em thế? Bọn chị em về liền chạy sang nhà em, ngờ vẫn gặp , đành đây chờ!” Triệu Ni giải thích.
“Em chứ? Mấy ngày nay bọn chị lo lắng đề phòng, chồng bọn chị làm nhiệm vụ cũng bao giờ căng thẳng như .” Tống Liên vỗ n.g.ự.c .
“ , Lê t.ử em còn , cái máy mà em quyên tặng ... cái gì nghi nhỉ?” Chu Giai một nửa thì quên tên.
“Máy dò tìm sự sống!” Tào Tĩnh nhắc.
“ đúng, chính là nó, cả khu gia thuộc nhà đều !” Chu Giai xong đầy vẻ tự hào.
“Nghe là của một gia đình quân nhân, chính là nhờ dùng cái đó mà cứu , cả. Người đó đến nương nhờ thích nên mang tin tức tới!” Tôn Hiểu Tuyết giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ket-hon-chop-nhoang-voi-quan-quan-manh-nhat-theo-quan-roi-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-115-thue-nhan-cong.html.]
“Lê tử, em cũng quá lợi hại , các tẩu t.ử thật sự đ.á.n.h tâm nhãn bội phục em!” Lưu Diễm Vân giơ ngón tay cái về phía Cố Lê.
Cố Lê vẻ mặt ngơ ngác, cái ... tốc độ lan truyền cũng quá nhanh ! Ai chỉ tiếng đồn xa, chuyện đồn còn nhanh hơn a! Bất quá các chị dâu như , Cố Lê còn chút ngượng ngùng, cô chẳng qua là mượn phát minh của hậu thế mà thôi. lời cô thể , chỉ thể nhận lấy lời khen ngợi !
“Cảm ơn các tẩu t.ử quan tâm, em , khỏe! Cái sân và ruộng d.ư.ợ.c liệu vất vả cho chăm sóc !” Cố Lê thật lòng cảm tạ.
“Ai nha, Lê tử, đừng thế, chuyện nhỏ tốn sức gì, em chẳng còn trả lương cho bọn chị ? Đi nào, xem ruộng d.ư.ợ.c liệu, em xem các tẩu t.ử chăm sóc thế nào?” Triệu Ni đề nghị.
Cố Lê vốn dĩ cũng xem, lúc nãy vội quá!
“Được ạ!”
Cố Lê cất xe đạp sân cùng qua. Trên đường mấy còn quên "tám" một chút chuyện vặt vãnh xảy gần đây trong khu gia thuộc.
Cố Lê nghiêm túc tuần tra một vòng. Vừa giảng giải cho các cô về giai đoạn sinh trưởng tiếp theo của từng loại d.ư.ợ.c liệu. Bất tri bất giác hơn một giờ đồng hồ trôi qua!
“Các tẩu t.ử làm , những mầm t.h.u.ố.c đều chăm sóc kỹ!”
Lời khẳng định của Cố Lê khiến đều vui vẻ.
“Vậy bọn chị chắc chắn sẽ ngừng cố gắng!” Tống Liên .
“ các tẩu tử, gần đây còn một công việc, thể giúp em ? Mặt khác chuyện lên núi hái t.h.u.ố.c cũng chậm trễ, thật sự ngại quá!” Cố Lê áy náy .
“Em gì , các tẩu t.ử thích nhé!” Triệu Ni lớn tiếng , còn chút sốt ruột. “Em đó là làm đại sự, bọn chị chỉ hận bản lĩnh đó thôi. Gì mà chậm trễ, ngại ngùng, tồn tại! Em tạo điều kiện cho bọn chị kiếm tiền, bọn chị còn mang ơn đội nghĩa đây !”
Cố Lê mỉm : “Vâng , tuyệt đối nữa! Chuyện hái t.h.u.ố.c khả năng còn hoãn vài ngày. Bộ chỉ huy cứu trợ động đất đặt hàng em 5000 lọ Bột cầm máu, em cần thu mua thảo d.ư.ợ.c . Bởi vì lượng lớn, cho nên khâu chia t.h.u.ố.c lọ cần các tẩu t.ử tới hỗ trợ. Mỗi lọ đóng xong 1 xu, yêu cầu thành trong vòng 3 ngày. Ngoài mấy chị , còn sẽ một đôi em tới giúp em đếm lượng, cho nên cứ việc làm, cuối cùng tự nhiên sẽ tính toán cho . Thế nào?”
Các chị dâu im phăng phắc. Một lát mới tiêu hóa xong lời của Cố Lê.
“Lê tử, Bột cầm m.á.u của em Bộ chỉ huy cứu trợ mua ? Đây là chuyện vui tày đình a! Cái cần tiền ? Bọn chị cũng tham gia góp sức!”
“Không ! Việc nào việc đó, nhận tiền thì em tìm khác!” Cố Lê nghiêm túc .
“Được , chuyện bọn chị làm! Chỉ là lượng công việc chế t.h.u.ố.c lớn như , Lê t.ử em sẽ vất vả lắm, chủ yếu là bọn chị giúp gì ở khâu đó!”
Cố Lê nhạt : “Không mệt , 5000 lọ cũng chỉ là 200 cân, một ngày 100 cân, em làm ! Tham khảo trọng lượng Bột cầm m.á.u hiện đại, một lọ 20 gram.”
Mọi gì thêm nữa, Lê t.ử thì chắc chắn là .
“Được, bọn chị bắt đầu từ ngày mai ?” Tào Tĩnh hỏi.
“ , hôm nay em sẽ làm một mẻ, ngày mai đóng . Tất cả đồ vật em đều chuẩn sẵn, cứ tới là ! Vẫn là 8 giờ sáng nhé!”