Kết Hôn Chớp Nhoáng Để Trốn Xem Mắt, Ai Ngờ Anh Chồng Thầu Công Trình Lại Là Đại Lão Nghìn Tỉ: Ba Năm Sau Tôi Đòi Ly Hôn, Anh Liền Quỳ Xuống Bàn Giặt Nói "Vợ Ơi Anh Sai Rồi!" - Chương 14: Tôi Chỉ Sinh Con Cho Cố Đình Hách!

Cập nhật lúc: 2026-04-26 14:35:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Đình Hách một lời, giày nhà.

Giang Mạn chút gượng gạo, vẫn đang tức giận, chủ động lên tiếng, “Ăn cơm , để riêng cho đấy, rửa tay , hâm nóng , xong ngay đây.”

Bầu khí trong nhà áp bách, Giang Mạn âm thầm thở dài một tiếng, nhanh chóng hâm nóng món mặn, ân cần lấy bát đũa và cốc nước cho Cố Đình Hách.

Cố Đình Hách xuống, Giang Mạn cũng thuận thế đối diện , tìm cơ hội nhắc đến chuyện của Giang mẫu.

Cô còn tìm cơ hội mở miệng, Cố Đình Hách ngay cả đũa cũng cầm, bắt đầu bới móc.

“Tôi ăn cay, cá cũng thích, trong đậu phụ hành? Món mùi giấm nồng quá, buồn nôn...”

Cố Đình Hách gần như bới móc bộ các món ăn bàn một lượt, thành quả lao động gần hai tiếng đồng hồ của Giang Mạn hạ thấp đáng một xu.

Nhất thời lửa giận bốc lên đầu, cô giật lấy đũa của Cố Đình Hách, “Thích ăn thì ăn! Không ăn thì thôi!”

Giang Mạn càng nghĩ càng tức, cộng thêm việc làm suôn sẻ ăn bế môn canh, Giang mẫu làm loạn với cô một trận, cảm xúc gã đàn ông dầu mỡ làm cho buồn nôn cùng lúc ùa về, ngay tại chỗ sầm mặt xuống, bưng hết thức ăn cất tủ lạnh.

Cô cực khổ thái thái xào xào, đợi về chuẩn xin , Cố Đình Hách thì , căn bản cho cô cơ hội mở miệng, bắt đầu vạch lá tìm sâu!

Chuyện nào chuyện đó, tức giận thì tức giận, thể thẳng mà! Chúng cứ nhắm chuyện buổi chiều là , bới móc mấy món ăn làm gì? Phá hoại thành quả lao động của cô làm gì?

Cảm xúc của Giang Mạn cũng tích tụ đến đỉnh điểm, quên mất làm những thứ , là để xin , là để dỗ dành Cố Đình Hách.

Cố Đình Hách một loạt phản ứng của Giang Mạn làm cho kinh ngạc, còn ăn miếng nào, đang đói meo đây !

Anh vốn tức giận, lúc càng thêm bực bội.

Không cho ăn đúng ?

Được! Vậy thì tính toán cho rõ ràng!

Thấy Giang Mạn , Cố Đình Hách lạnh giọng quát, “Nếu những món cô làm đều hài lòng, từ chối gánh vác sinh hoạt phí, trả tiền đây!”

Giang Mạn dám tin, hành động ấu trĩ của Cố Đình Hách chọc tức đến bật , khinh thường liếc một cái, hai lời chuyển tiền từ Alipay , “Lấy lấy ! Ai thèm một vạn tệ của chứ!”

Giang Mạn đóng sầm cửa về phòng, ở cuối giường hờn dỗi.

là sống lâu mới thấy, tiền đưa còn đòi ! Người gì chứ!

Quả nhiên mặt lòng, lúc gặp mặt đầu tiên, cô mà Cố Đình Hách rùa mao như , kề d.a.o lên cổ cô cô cũng tìm kết hôn!

Giang Mạn nấu ăn là ngon tiếng trong vòng bạn bè, đầu tiên gặp Waterloo.

Hôm qua Cố Đình Hách rõ ràng ăn vui vẻ, trong sườn cũng ớt, trong khoai tây thái sợi cũng cho giấm, tên đó chính là cố ý kiếm chuyện!

Giang Mạn càng nghĩ càng tức, vớ lấy cái gối đập mạnh.

Lửa giận trong lòng phát tiết ngoài, Giang Mạn một một lúc, dần dần bình tĩnh .

quá đáng ?

Cố Đình Hách tức giận là vì cô, thử nghĩ nếu nhà chạy đến nơi cô làm việc, mặt bạn bè đồng nghiệp làm loạn một trận, cô cũng mất hết thể diện, hổ giận dữ khó đương.

Huống hồ về muộn như , bụng chắc chắn đói, cô một chút đồ ăn cũng để , nhét hết tủ lạnh .

Cũng trách trong lúc tức giận đòi tiền cô, đặt vị trí của khác mà suy nghĩ một chút, cô thể trực tiếp c.h.ử.i ầm lên ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ket-hon-chop-nhoang-de-tron-xem-mat-ai-ngo-anh-chong-thau-cong-trinh-lai-la-dai-lao-nghin-ti-ba-nam-sau-toi-doi-ly-hon-anh-lien-quy-xuong-ban-giat-noi-vo-oi-anh-sai-roi/chuong-14-toi-chi-sinh-con-cho-co-dinh-hach.html.]

Thực nghĩ kỹ , tính khí của Cố Đình Hách còn tính là .

Mẹ cô là thích thêm mắm dặm muối như , cũng Cố Đình Hách lời lẽ thiếu tôn trọng cô, về cũng cố ý nhắc đến chuyện buổi chiều để cô thế thế nọ...

Giang Mạn đấu tranh tư tưởng một hồi, hạ quyết tâm, dù nữa, cô cũng ngoài xin một tiếng, ai bảo ngọn nguồn của tất cả chuyện đều là do Giang mẫu chứ?

Mẹ ruột cô gây chuyện, cô chịu trách nhiệm dập lửa cho Cố Đình Hách ?

Giang Mạn đẩy cửa phòng ngủ , phòng ngủ cách vách tắt đèn, trong bếp bóng lay động, cô theo âm thanh tìm tới, thấy Cố Đình Hách đang lục tủ lạnh ăn vụng.

Cố Đình Hách chắc là đói lả , bưng đĩa ngay tủ lạnh mà ăn, thậm chí phát hiện cô đến.

Giang Mạn khẽ ho một tiếng, Cố Đình Hách đầu thấy cô, cơ thể cứng đờ, lộ vẻ bối rối.

Con nhóc về phòng , qua đây từ lúc nào ?

“Anh đói gọi ?” Giang Mạn bưng đĩa từ tay , “Tôi hâm nóng cho .”

Nhà bếp trở nên cực kỳ yên tĩnh, nhất thời ai lên tiếng.

Qua một lúc lâu, Giang Mạn chằm chằm nồi, giọng điệu nghiêm túc, “Xin .”

Cố Đình Hách tưởng nhầm, con nhóc thể chủ động xin ?

Giang Mạn mím môi, đầu Cố Đình Hách, những lời sắp xếp trong phòng, “Tôi mặt lời xin , tìm đến đó. Nếu , chắc chắn sẽ cản bà . Chiều nay lúc gọi điện thoại cho , đang ở đường lớn, rõ, điện thoại đó chuyển sang chế độ im lặng, cho nên nhận những cuộc gọi tiếp theo của . Tôi thấy tin nhắn và cuộc gọi nhỡ lập tức gọi , máy.”

Cố Đình Hách im lặng một lát, “Lúc đó đang họp.”

Giang Mạn khựng , “Còn nãy nữa, là giọng điệu của xông, xin , hôm nay quả thực cũng suôn sẻ, cộng thêm gọi điện thoại nhiều, cũng chọc tức, vốn dĩ chuẩn những thức ăn đàng hoàng tạ với , kết quả...”

đến đây, mím mím môi , giọng điệu uyển chuyển nhắc nhở: “ mà, chúng mới sống chung hòa bình, cũng nên cho một cơ hội giải thích chứ? Đặc biệt là cực khổ làm một bàn thức ăn lớn, ai như bới móc thế ? , làm phiền , trong lòng oán khí hiểu, nhưng dù nữa cũng nên mang rõ ràng, chứ lên bới móc thành quả lao động của khác.”

“Cho dù thực sự hợp khẩu vị của , ý kiến, kiêng kỵ ăn gì, cũng thể đàng hoàng mà.”

Từ khi hai quen đến nay, đây vẫn là đầu tiên, Giang Mạn một với nhiều như .

Cố Đình Hách khẽ sững , hiểu cô thực sự tức giận , cũng thái độ của chính làm cho chút khó chịu.

Trong tình huống như , cô còn đến xin ...

Chân mày Cố Đình Hách giãn vài phần, chuyện tối nay quả thực cũng .

luôn tâng bốc quen , vẫn luôn là khác đến lấy lòng , nhất thời cũng hạ thể diện xin , chỉ đành cứng nhắc , “Món cô làm miễn cưỡng thể nuốt , thể ăn tạm.”

Nói xong, bổ sung, “Tôi đói .”

Được , cô nãy cũng như , đàn ông vẫn cứng miệng, thừa nhận cô nấu ăn ngon khó đến thế ?

mà, hai rõ ràng với , bầu khí vẫn hòa hoãn ít.

“Đợi , hâm nóng cho hẵng ăn.” Giang Mạn lườm một cái, “Làm gì ai lấy trực tiếp từ tủ lạnh ăn chứ? Cũng sợ đau bụng.”

Giang Mạn hâm nóng thức ăn cho Cố Đình Hách, nhắc rửa bát, lúc mới về phòng.

Cố Đình Hách ăn, suy nghĩ về những chuyện xảy hôm nay.

Hồi lâu, ngước mắt chằm chằm cửa phòng Giang Mạn, như điều suy nghĩ.

Loading...