Hôm cùng Chỉ Chỉ quẩy quá muộn, nên hôm gần như gồng mới tham dự nổi bữa tiệc của ông nội họ Hứa.
Tôi đặt những món quà chuẩn lên bàn.
Món thứ nhất là Ngọc Như Ý, chúc ông vạn sự như ý.
Món thứ hai là chiếc vòng ngọc mà đích ông đeo tay lúc đính hôn. Hôm nay trả nguyên chủ, ý tứ thể rõ ràng hơn.
Tôi lưng ông nội, bóp vai cho ông: "Ông nội, xin ông chấp thuận yêu cầu hủy hôn của con và Hứa Nam Đình."
Ông nội Hứa cuống lên: "Có thằng ranh đó ép con ?"
Tôi lắc đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Là ý của con. Lòng thành cạn, hôn ước còn ý nghĩa gì nữa. Dự án ở Anh con vẫn sẽ chịu trách nhiệm , tuyệt đối để lợi ích của hai nhà tổn hại."
Nhìn chiếc vòng ngọc , cuối cùng ông nội Hứa thở dài một tiếng: "Là nhà họ Hứa với con."
Ông trầm ngâm một lát bổ sung: "Dự án ở Anh đó con cứ quyền phụ trách. Phía nhà họ Hứa cơ sở cũ sẽ nhường thêm 5% lợi nhuận cho cá nhân con. Coi như là chút tấm lòng của ông."
"Con cảm ơn ông." Tôi mỉm , hề từ chối. Đây là những gì xứng đáng nhận.
Còn hai tiếng nữa là máy bay cất cánh, kính xong liền rời sớm. Khi xe khởi động, ngôi nhà sâu hun hút cuối. Tôi và Hứa Nam Đình cùng lớn lên ở đây, từ lúc thanh mai trúc mã đến khi dành trọn tình cảm cho .
Giờ đây cuộc vui tàn, chỉ còn rời khỏi sân khấu.
Lúc rẽ khúc quanh, tình cờ thấy xe của Hứa Nam Đình rẽ sân, ghế phụ thấp thoáng bóng dáng cô em suối nước nóng.
Chúng lướt qua .
Hứa Nam Đình, chúc như ý nguyện.
Cũng chúc , tiền đồ vạn dặm.
Hứa Nam Đình vội vã chạy đến sảnh tiệc nhưng thấy bóng dáng quen thuộc . Anh gần ông nội, giả vờ bình tĩnh thăm dò: "Cái cô An Kỳ đó tặng quà gì ông?"
Ông nội đang mân mê chiếc Ngọc Như Ý, đẩy một chiếc hộp gấm khác qua.
Trong hộp là một chiếc vòng ngọc cô độc. Thứ mà từng coi như bảo bối, nay tự tay trả về.
Nhật Nguyệt
Hứa Nam Đình bắt đầu thấy hoảng: "Cô ạ?"
Ông nội Hứa nhấp một ngụm , giọng chút cảm xúc: "Đi . Con bé bằng lòng trả tự do cho , hôn ước tính nữa."
Ông nội liếc xéo cô em suối nước nóng: "Lần thì chắc lòng chứ."
Hứa Nam Đình c.h.ế.t trân tại chỗ. Phản ứng đầu tiên là một cảm giác mệt mỏi tràn tới. Anh nhớ những sự đổi gần như vụng về của : dù say vẫn quên tìm cô, học nấu cơm cho cô, thậm chí tự tay chọn kiểu váy cưới... Anh làm bao nhiêu việc, nhượng bộ đến mức . Vậy mà cô vẫn còn làm làm mẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ke-mac-ket-trong-ky-uc/chuong-4.html.]
Một cơn giận vì cảm thấy trêu đùa bùng lên. Với tính cách của An Kỳ, lúc chắc cô đang chuyến bay sang Anh .
Thế là nhắn tin cho Chỉ Chỉ như để trút giận:
[Đùa giỡn vui lắm ?]
[Thấy giống như một thằng ngu bận rộn ngược xuôi, đổi vì cô , các thấy mãn nguyện lắm hả?]
Chỉ Chỉ trả lời lấy một chữ. Thay đó, cô gửi qua một đoạn video giám sát từ cửa hàng tiện lợi gần căn nhà tân hôn.
Trong khung hình mờ nhạt, An Kỳ đang thất thần bước , chú ý đến bóng dáng lảo đảo phía . Kẻ đó đột ngột lao tới, túm tóc cô lôi xệch bụi cỏ. An Kỳ liều mạng giằng co, tiếng nghẹn ngào vỡ vụn:
"Làm ơn, thả , bụng đau quá..."
Âm thanh nền là tiếng la hét kinh hoàng của đường: "Mau báo cảnh sát ! Thằng điên đó đ.á.n.h phụ nữ kìa!"
An Kỳ tuyệt vọng đất, hết đến khác mở màn hình điện thoại. Khóe miệng cô trào m.á.u trắng cùng tiếng cầu xin vô thức: "Hứa Nam Đình... điện thoại ... làm ơn... cứu em với."
Cảnh cuối cùng là một chất lỏng sẫm màu cô từ từ loang . Và dáng vẻ cô đó, mở trừng mắt, nhưng bất động như c.h.ế.t.
... Lúc đó đang làm gì?
Anh đang ở trong căn nhà tân hôn ấm áp như mùa xuân, cụng ly với những cô gái khác. Vừa từ chối cuộc gọi của An Kỳ, : "Mặc kệ cô , giả vờ đáng thương thôi mà."
Video kết thúc, màn hình chìm bóng tối, phản chiếu gương mặt cắt còn giọt m.á.u của Hứa Nam Đình. Anh há hốc miệng nhưng thể phát bất cứ âm thanh nào.
Hóa sự bình thản, lạnh lùng, tâm như tro tàn của cô... đều vết tích cả.
...
Sau khi An Kỳ .
Hứa Nam Đình vẫn đắm chìm trong những cuộc chơi trác táng. Anh dắt theo đủ loại mỹ nữ , chơi bời còn hăng hơn bất cứ ai. Ai mà rời xa An Kỳ càng tự do hơn chứ?
Chỉ bản Hứa Nam Đình là một kẻ hèn nhát. Anh dám tìm cô. Chỉ lặng lẽ lập vô tài khoản phụ, ngày đêm ngừng làm mới trang cá nhân của cô.
Qua màn hình điện thoại lạnh lẽo, cô rạng rỡ bên bờ sông Thames, gió thổi tung làn tóc mặt cô. Cô giống như một viên minh châu lau sạch bụi trần. Rời xa , cô còn giam hãm trong bếp núc và tình ái, cô trở nên tỏa sáng rực rỡ.
Điều đó khiến cam lòng, và nảy sinh một nỗi hoảng loạn vô cớ. Anh đang dần biến mất khỏi cuộc sống của cô từng chút một. Mà cô, chẳng mảy may bận tâm đến điều đó.
Một ngày nọ. Một cô gái cách ăn mặc và trang điểm giống hệt An Kỳ bò lên giường . Dưới ánh sáng mờ ảo, suýt chút nữa động lòng.
Thế nhưng cùng lúc đó, bóng dáng tuyệt vọng đập cửa của cô, vũng m.á.u lớn camera giám sát, đứa con đầu lòng mà họ mất... tất cả những hình ảnh đó đồng loạt ùa về trong tâm trí.
Anh bàng hoàng nhận . Anh mắc kẹt trong ký ức, cứ lặp lặp việc yêu sâu đậm duy nhất một .
(Hoàn)