Kẻ lang thang - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:10:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Em lời hứa chia tay lúc , chẳng lẽ là lời gió bay ?

Anh nhiều, nào là coi như em gái, nào là lúc trẻ hiểu chuyện nên nhầm lẫn giữa cảm giác ở bên cạnh và cảm giác thích, nào là lời hứa lúc đó chỉ vì nhanh chóng thoát khỏi nỗi đau và bệnh trầm cảm...

Tôi thể nổi nữa, trực tiếp tát một cái t.h.ả.m hại chạy về nhà.

Tôi bên cửa sổ suốt một đêm, nghĩ nhiều chuyện.

Tôi nhớ lúc nhỏ Lục Xuyên Ngạn thích chơi xếp hình Lego, nhưng lúc đó Lego hề rẻ. Anh trai hàng xóm khi chuyển nhà tặng cho một bộ Lego bản giới hạn, tiện tay tặng cho .

Anh thích dùng đồ khác dùng qua, chỉ thứ mới tinh từ đầu đến cuối mới coi là thuộc về .

Tôi nhớ một trang web hỏi đáp, từng hỏi một câu thế : Bạn cưới một cô gái từng cưỡng h.i.ế.p ? Lượt xem và quan tâm cao, nhưng trả lời ít, thậm chí kẻ còn trực tiếp .

Lúc đó còn nghĩ, Lục Xuyên Ngạn chắc chắn loại như . Sau quả thực thể hiện trách nhiệm mà một bạn trai nên , chỉ là ngờ nhanh như hiện thực tát cho một cú đau viếng.

Tôi nhớ hồi cấp ba, khi giáo viên giảng đến bài "Manh", bảo học sinh trả lời câu nào ấn tượng nhất, hầu như tất cả đều trả lời "Gái đắm đuối...".

Chỉ dậy : "Tiệc vui thuở bé, hớn hở. Lời thề son sắt, chẳng ngờ lòng đổi ..."

Nghĩ lúc nhỏ vui vẻ bao, trong tiếng lộ vẻ dịu dàng. Lời thề non hẹn biển còn văng vẳng bên tai, ngờ vi phạm lời thề.

Tại lúc tuổi còn nhỏ như thế, thấy câu đau lòng nhỉ?

Là định mệnh đang ký hiệu cho ?

Trong đêm tĩnh mịch, bật nức nở.

còn ai đến dỗ dành nữa .

Định mệnh dường như cảm thấy trêu đùa vẫn đủ, bày cho một trò đùa khác.

Ngay khi ba và dì về, họ thú nhận với và Lục Xuyên Ngạn rằng, thực ngay từ năm học năm ba, họ âm thầm đăng ký kết hôn. Vốn định hôm đó sẽ cho chúng , ngờ xảy chuyện ...

Hôm qua cha xứ với họ, Chúa xá tội cho họ. Họ thấy giờ đây chuyện đều lên nên cảm thấy đến lúc .

Lục Xuyên Ngạn từ đầu đến cuối bất kỳ phản ứng nào.

Vậy là từ lâu ?

Tôi chỉ cảm thấy một trận trời đất cuồng.

Hả? Vậy là đêm qua quyến rũ chính là trai danh nghĩa của ?

Tôi ngừng nôn khan, mồ hôi lạnh đầm đìa, ngừng đ.ấ.m đầu , cơ thể co giật liên tục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ke-lang-thang/chuong-7.html.]

Trong nhà lập tức hỗn loạn thành một đoàn.

Trước khi mất ý thức, thấy Lục Xuyên Ngạn hốt hoảng lao về phía .

"Vi Vi!"

Khi tỉnh , ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c sát trùng bệnh viện quen thuộc.

Lục Xuyên Ngạn một bên, chống đầu ngủ .

Tôi lặng lẽ xuống giường, chân trần ngoài.

Tôi , chỉ rời khỏi đó, rời khỏi cái nơi bức bối đến nghẹt thở .

Tôi trực tiếp ấn thang máy xuống bãi đỗ xe, như sẽ y tá chặn giữa chừng.

Trong bãi đỗ xe, Tôi tới lui vô định. Ánh sáng ở đây mờ ảo, trong những góc tối dường như quỷ quái đang ẩn nấp.

Thực Tôi sợ bóng tối, đặc biệt là sợ những chiếc xe đèn.

Tôi theo ánh đèn của lối xanh lá, mãi tới bên ngoài.

Hóa là nửa đêm , còn đang mưa lớn.

Tôi dừng dừng trong cơn mưa tầm tã, đầu tóc rũ rượi, mặc bộ quần áo bệnh nhân, trông như một kẻ điên trốn từ bệnh viện tâm thần.

Rõ ràng Tôi cũng là sợ ngoài một mà.

Tôi vô tình giẫm một viên đá sắc nhọn, lòng bàn chân đau nhói, ngã xuống vũng bùn nước, đầu gối đau rát như lửa đốt.

Tôi bò dậy, bất động mặt đất. Xe cộ qua bên cạnh đều cẩn thận tránh né Tôi.

Vừa lạnh đói, nước mưa đ.á.n.h khuôn mặt còn cảm giác, nhanh mí mắt Tôi bắt đầu đ.á.n.h , đầu đau như búa bổ.

Có một chiếc xe dừng lưng Tôi, ánh đèn pha phản chiếu cái bóng nhắc nhở Tôi rằng đang che ô tới.

Gương mặt của kẻ cặn bã thoáng qua mắt, lúc Tôi mới chậm chạp sợ hãi, nhưng Tôi thực sự còn sức để chạy trốn nữa, chỉ thể gắng sức nhấc mí mắt lên quan sát tới.

Đây là một đàn ông vô cùng thanh cao và quý phái. Rõ ràng là mùa hè oi bức nhưng cúc áo sơ mi của cài đến tận nấc cuối cùng, làm nổi bật yết hầu rõ rệt. Tay trắng, cằm cũng , lên nữa thì thấy rõ.

Anh cúi xuống, nhét cái ô tay Tôi: "Cầm lấy!"

Giọng điệu lệnh khiến Tôi co rúm một chút, Tôi tự chủ mà ngoan ngoãn làm theo.

Anh xắn tay áo lên, định bế Tôi lên, Tôi lùi phía .

"Lại đây, đừng sợ, đưa em về nhà."

Loading...