Anh một cách vui vẻ, lồng n.g.ự.c khẽ rung lên, kéo theo làm mặt cũng nóng bừng hơn.
Đợi mười mấy bước, dừng , hỏi một câu: "Sư tỷ, mặt em còn đỏ ? Nếu còn đỏ thì sư thể bế em thêm một đoạn nữa."
"Hết đỏ , hết đỏ , tự ." Tôi xua tay liên tục, nhảy xuống khỏi như một con chim cút.
"Thật là đáng tiếc quá !" Anh tặc lưỡi giả vờ than thở một câu.
Tôi ôm mặt chạy biến , thế mà vẫn chịu buông tha, gọi với theo bằng giọng trầm thấp dễ : "Sư tỷ, đừng chạy nhanh thế, đợi sư với."
Đợi cái đầu !
Sau đó, còn chạm mặt bọn họ nữa.
Tôi Lục Xuyên Ngạn đang cố gắng tránh mặt hết mức thể, còn thời gian rảnh rỗi của đa phần đều Hứa Minh Trạch bám lấy .
Ở bên cạnh , khó tâm trạng , dường như căn bản cho cơ hội đó.
Lục và Bạch trở thành yêu, chuyện đăng lên mạng nội bộ của trường, dù thầy Lục cũng là nam thần học đường công nhận.
khi thấy điều đó, chỉ cảm thấy đáng thương nực . Cười chính , cũng thương hại chính , tình cảm 20 năm trong mắt một cũng chỉ bấy nhiêu thôi.
Tôi và bọn họ giờ đây chỉ là hai đường thẳng song song liên quan.
Sau khi tình cờ gặp , lòng còn chút gợn sóng nào nữa. Có lẽ là chấp nhận, hoặc lẽ là do Hứa Minh Trạch quá giỏi bám .
Vạn ngờ tới, cái tên Hứa Minh Trạch ngày thường vẻ chăm chỉ, thường xuyên hẹn tự học, lấy danh nghĩa là cùng tiến bộ.
Vậy mà hết một năm học, trong ba mươi môn học trượt mất một nửa. Thôi xong, chắc chắn chậm nghiệp .
Nhớ đợt nghỉ Tết bảy ngày, từng xin phép ba đưa chơi, ba thì cực kỳ yên tâm, xua tay một cái là đồng ý ngay.
Tôi lạnh: " ôn tập để chuẩn thi mà còn chơi bời hả?"
Anh bảo vấn đề lớn, thứ đều trong tầm kiểm soát. Tất nhiên tin và thẳng thừng từ chối .
Giờ xem , quả nhiên lúc đó nên dễ dàng tha cho như .
Lục Xuyên Ngạn lẽ cảm thấy chuyện an bài, hoặc lẽ là lương tâm trỗi dậy, bắt đầu chủ động xuất hiện mặt . Khi về nhà ăn cơm, cũng ở đó.
Trước đây 7 giờ sáng khỏi nhà, 11 giờ đêm mới về, hận thể ở trường suốt 24 giờ.
Hễ và may ở riêng với , Hứa Minh Trạch sẽ luôn xuất hiện một cách tình cờ, tình cờ đến mức cảm thấy gắn radar .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ke-lang-thang/chuong-21.html.]
Hơn nữa còn cố tình làm vài động tác mật mặt Lục Xuyên Ngạn.
Sau đó còn lén hỏi : "Có thấy cảm giác trả thù sướng ?"
Sướng ư? Thật từ tận đáy lòng, căn bản dính dáng gì đến Lục Xuyên Ngạn nữa, vui chẳng quan tâm. chúng là gia đình tái hôn, thể quá tùy hứng, cái vẻ em ngoài mặt vẫn giữ lấy.
một , tình cờ thoáng thấy sắc mặt cực kỳ khó coi của Lục Xuyên Ngạn, cảm thấy vô cùng khó tin.
Đó là ánh mắt một nên dành cho em gái.
Lúc đó Hứa Minh Trạch thừa lúc ba chú ý lén hôn một cái.
Lục Xuyên Ngạn thế là ? Tình cũ dứt ? Mất mới trân trọng ?
Bát cơm trong tay đột nhiên chẳng còn thấy ngon nữa.
Nghĩ đến sự ngưỡng mộ của Bạch Duyệt Duyệt dành cho , chỉ lập tức lật bàn rời ngay tại chỗ.
Đây là ăn trong bát còn trong nồi ?
món trong nồi là do chê bẩn cần, món trong bát cũng là do tự gắp về, giờ hối hận cho ai xem?
Ghê tởm!
Chàng thiếu niên tươi rạng rỡ trong ký ức cuối cùng cũng chỉ là trăng nước hoa trong gương, như mộng ảo bong bóng, c.h.ế.t trong những hồi ức quá khứ .
Có những càng tránh né thì càng gặp mặt.
Hứa Minh Trạch ngày hôm tăng ca muộn, sáng nay đến trường buồn ngủ chịu nổi.
Thật buổi học chẳng liên quan gì đến cả, nhưng cứ dặn dặn : "Vi Vi, em nhất định đến đấy."
Hóa đây là buổi tọa đàm chuyên đề đặc biệt dành cho bệnh trầm cảm.
Tôi đến giảng , mà đẩy hết việc ghi chép cho , bảo tự làm tự ăn, còn thì nghiêng đầu gục xuống bàn ngủ mất tiêu.
Thế thì cũng lộ liễu quá !
Tôi đành chú ý sát động tác của giảng viên, đề phòng ông đột nhiên từ bục giảng xuống phía .
Buổi trưa tan học đau đầu, chắc là do thiếu ngủ. Chúng tìm một bóng cây để chợp mắt một lát, dưỡng sức cho buổi học chiều.
Thế mà khéo thế, hai Lục - Bạch cũng xuất hiện ở đây, nhưng cây cối che chắn nên ai chú ý đến chúng .
Bọn họ dường như đang tranh chấp về dự án quỹ gì đó, Bạch Duyệt Duyệt làm, Lục Xuyên Ngạn làm , đồng ý.