16.
Tôi sai .
Tôi thề từ nay về bao giờ dám "trộm " đêm khuya nữa.
Thật thể ngờ cố tình mặc áo để dụ dỗ , càng ngờ còn giả vờ say để dẫn xác tròng.
Những kẻ "thấy sắc nảy lòng tham" như quả thực đấu đàn ông chuẩn từ .
Toàn đau nhức, nhúc nhích nổi, nhưng bù hằng mong ước bấy lâu, cảm giác cũng khá mãn nguyện.
Nhìn đống vỏ bao vương vãi sàn, chỉ than thở: là cơ hội chỉ dành cho chuẩn . Còn kẻ chuẩn gì như , chỉ nước "hành hạ" thôi.
Người phía xích gần, khẽ kéo một phát ôm gọn lòng.
Hơi thở phả bên tai, đối mặt thế nào nên đành giả vờ ngủ.
cảm nhận thứ gì đó phía đang rục rịch biến hóa, hoảng hốt thoát , nhưng vòng tay cứng như gông sắt.
"Đừng động đậy, còn cử động nữa thì hậu quả tự chịu đấy."
Anh hít một thật sâu nơi hõm cổ từ từ thở : "Quả nhiên, con gái thơm lắm, lúc tin. Không ngờ thơm và dễ ngửi đến thế, còn mềm mềm như bánh trôi nước ."
17.
Sau đó, Tưởng Huy chính thức tỏ tình với bằng một buổi lễ đầy lãng mạn.
Chúng chính thức bên .
Lúc mới bà nội Tưởng bấy lâu nay luôn là đồng đội hỗ trợ hết .
Tôi kinh ngạc bà, bà chỉ hóm hỉnh : "Hai đứa thấy duyên nợ ."
Tôi ngượng đến mức chỉ tìm cái lỗ nào chui xuống.
18. Ngoại truyện của Tưởng Huy:
Thời gian qua bà nội cứ gọi điện suốt, bảo nhà trống bên cạnh một cô bé đến thuê.
Cô bé trắng trẻo, lương thiện xinh , bảo nhất định về xem một .
Tôi cũng cạn lời, bà nội đúng là cả ngày lo lắng thôi.
Sau khi xử lý xong công việc, tự thưởng cho một kỳ nghỉ dài ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ke-hoach-du-do-cua-anh-hang-xom-banh-mat/chuong-8.html.]
Lần đầu thấy Khương Hỉ, thấy lời bà miêu tả chỉ đúng một nửa.
Cô chỉ trắng trẻo, mà trông hệt như một đóa hoa mới nở còn đọng sương mai, khiến chỉ ... "chà đạp" một chút.
Qua vài ngày tiếp xúc, thấy cô giống như một chú chuột hamster nhỏ, cứ chằm chằm "nguồn lương thực dự trữ" là đây.
Nhận cô thích cái gì, thầm cảm ơn vì bản thường xuyên rèn luyện và giúp ông bà làm việc nặng.
Kể từ đó, chỉ cần mặt hai đứa, hầu như mặc áo, mặc cho ánh mắt cô tha hồ "du ngoạn" .
Tôi mượn cớ lúc thì nắm tay nhỏ, lúc thì chạm eo thon, nhưng cô đơn thuần quá, mãi mà nhận ý đồ của .
Thậm chí vài dùng hành động để ám chỉ rõ ràng, cô vẫn cứ ngơ ngác như thường.
Ngày đưa cô lên thành phố, cứ ngỡ làm cô sợ nên cô định dọn .
Tôi lúng túng, nhưng đó cô giải thích là họp lớp, mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn cô ngủ say ghế phụ với đôi môi hé mở, thừa nhận kìm lòng .
Dù phát hiện, cảm giác mềm mại cũng khiến tình nguyện trả giá.
Lúc về quê, thấy cô bé bắt đầu né tránh , nhưng âm thầm trộm.
Cho đến khi phát hiện chìa khóa nhà mất.
Nghĩ đến video "Cách tán trai đêm khuya" mà cô xem dạo , buồn bất lực.
Cái con bé , chẳng học cái gì , học mấy chiêu trò linh tinh.
Tôi còn làm đây?
Đành phối hợp diễn kịch với cô .
Con cá ngốc , chỉ mới thả mồi một chút là tự c.ắ.n câu.
Khi thở giao hòa, thấy đôi mắt cô rưng rưng, thầm cảm thán: May mà cô bé gặp là . Cảm giác ôm "vợ yêu" trong lòng thật sự thỏa mãn.
Chỉ là thể lực của cô yếu, mới hai hiệp mệt lử , tăng cường rèn luyện cho cô mới .
À đúng , còn bù đắp cho cô một buổi tỏ tình thật trịnh trọng nữa.
Ánh trăng bạc bao trùm lấy đống hỗn độn sàn, hối hận vì chút quá tay.
Nhìn cô bé ngủ say vì mệt, khẽ hôn lên trán cô , vòng tay ôm chặt hơn.
Chúng cùng chìm giấc mộng .