Phó Tiểu Dao gật đầu, cầm điện thoại dậy và bước khỏi nhà hàng.
- Alo? - Cô bên lề đường và bắt máy.
- Phó Tiểu Dao, chẳng bảo em về sớm ? Em đang ở ? - Giọng lạnh lùng của đàn ông vọng từ đầu dây bên , ẩn chứa trong đó một chút lo âu kìm nén.
- Em vẫn đang ăn ở ngoài mà, chuyện gì ? - Phó Tiểu Dao cau mày, trong lòng bắt đầu cảm thấy bồn chồn.
Lục Hàn Xuyên hít một thật sâu hạ giọng.
- Bệnh tình của Tiểu Nhan đột nhiên tái phát. Bệnh viện đổi lịch phẫu thuật sang tối nay, bây giờ cần em đến đó để lo liệu công tác chuẩn .
Cơ thể Phó Tiểu Dao lập tức cứng đờ , khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt với tốc độ thể thấy rõ bằng mắt thường.
- Nhanh... nhanh ? Chẳng hứa là để đến ngày mai ?
Cô vẫn còn nhiều việc cần chuẩn , và ở chỗ làm cũng còn bao nhiêu chuyện kịp bàn giao.
- Cũng gọi là quá nhanh , chỉ là sớm hơn mười mấy tiếng thôi, chẳng chênh lệch là bao. Em đang ở ? - Lục Hàn Xuyên hỏi.
Phó Tiểu Dao quanh khung cảnh xung quanh lên một địa chỉ.
Lục Hàn Xuyên khẽ ừ một tiếng.
- Đợi ở đó nhé, sẽ đến đón em ngay đây.
- Được ... - Phó Tiểu Dao khẽ giật giật khóe môi, nặn một nụ gượng gạo đến méo mó.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô buông điện thoại xuống và ngước bầu trời.
Bầu trời xanh thẳm và trong vắt, nhưng tâm trạng của cô chìm trong sự u ám và nặng nề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-93.html.]
Thật đáng ghen tị khi Lục Hàn Xuyên dành nhiều sự quan tâm đến thế cho Kỳ Nhã — cô bạn gái cũ của .
Đến bao giờ mới thể dành cho cô sự quan tâm trọn vẹn như thế đây
...
Khi Phó Tiểu Dao trở nhà hàng, Đường Nghị nhận thấy tâm trạng cô đang tệ, khóe mắt vẫn còn ửng đỏ, nên kìm sự tò mò mà hỏi.
- Cô thế? Trông cô vẻ vui chút nào.
- À... chút chuyện xảy thôi. - Phó Tiểu Dao cầm đũa lên, nhưng bỗng nhiên chẳng còn chút khẩu vị nào nữa.
- Cô thể kể cho ? Đừng bằng ánh mắt đó chứ. Hồi du học nước ngoài, cũng từng học qua chuyên ngành tâm lý học đấy. Biết thể giúp cô tháo gỡ khúc mắc thì . - Đường Nghị chống tay lên cằm, đôi mắt hoa đào khẽ cong lên đầy vẻ hào hứng, ánh mắt thật sự sức mê hoặc lòng .
Phó Tiểu Dao chẳng còn tâm trí nào để thưởng thức vẻ mắt nữa; cô lắc đầu.
- Không cần , Đường , thật sự là mà.
Chuyện riêng tư thế , làm thể tùy tiện kể cho ngoài chứ.
- Vậy ? Thôi , bỏ qua . - Đường Nghị nhún vai, nét mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối.
Phó Tiểu Dao thêm gì nữa, cô lặng lẽ cúi xuống ăn phần cơm của .
Ăn xong, chiếc điện thoại đặt bàn của cô bỗng rung lên.
Phó Tiểu Dao cầm điện thoại lên và thấy đó là tin nhắn từ Lục Hàn Xuyên.
[Anh đến nơi , em đang ở thế?]
Phó Tiểu Dao liền nhắn : [Em đang ở trong nhà hàng, em sẽ ngay đây.]