- Nếu gì, tại cháu vẫn còn gặp gỡ cô gái nhà họ Kỳ ? Ta cô gái nhà họ Kỳ đó ốm. Cháu túc trực chăm sóc cô trong bệnh viện suốt mấy đêm liền mà về nhà. Có chuyện đó thật ? - Ông lão chống gậy hỏi.
Lục Hàn Xuyên cụp mắt xuống.
- Có ạ!
- Được lắm, thằng ranh ! - Ông lão run rẩy dậy, gương mặt tràn đầy sự phẫn nộ.
- Lục Hàn Xuyên, cháu còn nhớ là vợ ?
- Cháu nhớ. - Lục Hàn Xuyên mím chặt môi.
- Nhớ mà còn lăng nhăng với những phụ nữ khác ?
- Ông ơi, Tiểu Nhan ốm, cháu chỉ đến chăm sóc cô thôi mà, ông là lăng nhăng chứ? - Lục Hàn Xuyên day trán.
Dù là ở quá khứ hiện tại...
Giữa và Tiểu Nhan hề chuyện gì xảy cả.
- Thế mà gọi là lăng nhăng ? - Ông lão đập mạnh tay xuống bàn mặt Lục Hàn Xuyên.
- Lục Hàn Xuyên, tuy già nhưng đầu óc vẫn còn minh mẫn lắm, mà tại cháu, một còn trẻ, hồ đồ đến thế? Cháu thiếu tiền lắm , đến mức thuê nổi một y tá ? Đến lượt cháu ? Một đàn ông vợ như cháu mà chăm sóc cô ư?
- Chuyện khác mà ông, Tiểu Nhan cần cháu. - Lục Hàn Xuyên đáp bằng giọng trầm đục.
- Nói bậy! Cô cần cháu ư? Cháu là bác sĩ, làm mà chữa bệnh cho cô ? - Gương mặt ông lão tối sầm , ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt hề che giấu.
- Theo thấy thì cô rõ ràng là đang mưu đồ khác!
- Ông ơi! - Lục Hàn Xuyên ông lão với vẻ bất mãn.
- Ông đừng cứ suy nghĩ về Tiểu Nhan như thế nữa ?
- Ta suy nghĩ về cô ? - Ông lão trừng mắt giận dữ.
- Đó là vì lòng cô vốn dĩ đen tối ! Cháu quên những chuyện cô làm hồi đó đấy, nhớ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-87.html.]
Đôi môi mỏng của Lục Hàn Xuyên khẽ mấp máy, một vẻ phức tạp thoáng lướt qua đáy mắt .
- Chuyện xảy hồi đó... cháu trách cô .
- Cháu hề trách cứ chuyện ? Cháu đấy, Lục Hàn Xuyên , đúng là rộng lượng thật đấy.
Nghe những lời , ông lão suýt chút nữa nổi trận lôi đình.
- Cháu ? Tất cả cũng chỉ vì cô mà cháu suýt mất mạng đấy!
- Đó chỉ là một t.a.i n.ạ.n thôi mà. - Lục Hàn Xuyên dậy, vòng qua bàn làm việc, bước phía lưng ông lão nhẹ nhàng vỗ lưng ông, ý giúp ông thư giãn.
- Tai nạn cái nỗi gì chứ! - Ông lão khẩy đầy giận dữ hất tay .
- Dòng họ Lục chúng , sinh một đứa con si tình đến mức chứ? Thôi , nhắc đến mấy chuyện vớ vẩn của cháu nữa. Ta chỉ hỏi cháu một câu thôi: Cháu định nối tình xưa với cô gái nhà họ Kỳ ?
- Không ạ. - Lục Hàn Xuyên tự tay rót một tách dâng lên cho ông lão.
- Thật đấy? - Ông lão nheo mắt đầy vẻ nghi ngờ.
Lục Hàn Xuyên đặt tách mặt ông lão.
- Là thật mà. Cháu bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ bất cứ diễn biến gì với Tiểu Nhan cả.
Ông lão vẫn thể tin lời , cứ chằm chằm chớp mắt.
Sau khi quan sát một lúc lâu, ông lão mới dời ánh mắt , nét mặt cũng dịu hẳn.
- Được , tạm thời sẽ tin lời cháu . Cháu luôn khắc cốt ghi tâm rằng là vợ . Dòng họ Lục chúng bao giờ chấp nhận những thói trăng hoa lả lướt . Còn về cô gái nhà họ Kỳ , cháu tuyệt đối gặp gỡ cô nữa; đừng gây thêm rắc rối khó xử cho Tiểu Dao.
- Cháu . Khi nào Tiểu Nhan bình phục hẳn, cháu sẽ giữ cách và tránh xa cô . - Lục Hàn Xuyên đáp một cách nhẹ nhàng.
Ông lão gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
- Cháu nghĩ như là đúng lắm. Kể từ nay về , hãy sống thật và vun đắp hạnh phúc cùng Tiểu Dao nhé. Ta là cháu hề yêu thích Tiểu Dao, nhưng con bé chính là phù hợp nhất với cháu, bởi lẽ con bé thể bao dung và chấp nhận khuyết điểm của cháu. Tốt nhất là hai đứa nên sớm sinh một đứa con thôi.
- Về chuyện con cái, cháu và Tiểu Dao kế hoạch cụ thể cả ạ.