- Sếp Lục. - Cô gõ cửa.
Giọng lạnh lùng của Lục Hàn Xuyên vọng từ phía cánh cửa.
- Vào !
Phó Tiểu Dao đẩy cửa bước .
- Đây là sổ đăng ký hiến tủy xương, em mang đến đây .
Cô dùng cả hai tay trao chiếc túi hồ sơ cho .
Lục Hàn Xuyên đặt bút xuống và đón lấy, rút cuốn sổ đăng ký bên trong lật đến trang cuối cùng. Khi thấy cái tên cô ký đó, một vẻ mặt khó tả thoáng lướt qua đôi mắt sâu thẳm của , nhanh chóng trở vẻ bình thản thường ngày.
- Thư ký mới đến . Lát nữa, em thể làm quen với họ. Họ đều là những nhân sự ưu tú điều chuyển từ trụ sở chính của Tập đoàn Lục thị. Tuy họ kém xa ba tiền nhiệm đây, nhưng em vẫn thể học hỏi nhiều điều từ họ. - Lục Hàn Xuyên cất cuốn sổ đăng ký ngăn kéo, với Phó Tiểu Dao.
- Em hiểu . - Phó Tiểu Dao khẽ gật đầu.
- Vậy em xin phép ngoài .
- Khoan .
- Hả? - Phó Tiểu Dao dừng bước.
- Lục tổng còn việc gì dặn dò nữa ?
Lục Hàn Xuyên rút một chiếc USB từ máy tính và đưa cho cô,
- Đây là tài liệu hợp tác với nhà họ Đường; lát nữa, em hãy gửi nó cho họ.
- Gửi cho Tập đoàn Đường thị ? - Phó Tiểu Dao chiếc USB, cẩn thận cất nó vì sợ làm thất lạc.
Lục Hàn Xuyên khẽ ừ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-85.html.]
- Lần , chính Tập đoàn Đường thị chủ động ngỏ lời hợp tác với . Anh xem qua các tài liệu họ gửi, thấy chúng tiềm năng phát triển lớn. Anh cũng thực hiện một vài điều chỉnh trong đó. Em hãy nhắn với họ rằng: nếu họ thấy vấn đề gì, thì ngày mai, đúng giờ , chúng thể gặp mặt để thảo luận chi tiết.
- Vâng, em nhớ . - Phó Tiểu Dao gật đầu, xoay bước về phía cửa.
Vừa bước ngoài, cô bắt gặp một ông lão đang sải bước đầy khí thế tiến , cùng ông là quản gia già và vài vệ sĩ cao to vạm vỡ.
- Ông nội, ông ở đây? - Phó Tiểu Dao đưa mắt quanh, và khi thấy còn ai khác ở đó, cô mới tự tin cất tiếng gọi ông bằng danh xưng .
Ông lão mỉm hiền hậu cô.
- Ta đến đây để tìm Hàn Xuyên, còn cháu là...
Nhìn bộ trang phục công sở chuyên nghiệp của cô, ông khỏi cảm thấy tò mò.
Phó Tiểu Dao kéo vạt váy, chỉnh trang vẻ ngoài đáp.
- Thưa ông, cháu hiện là thư ký của Tổng giám đốc Lục ạ.
- Ồ? Cháu trở thành thư ký của thằng nhóc đó ? - Ông lão tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Dạ .
- Thế thì quá nhỉ. Nó làm Tổng giám đốc, cháu làm thư ký. Trông cứ như một cặp đôi ! - Ông lão vui vẻ.
Cười xong, gương mặt già nua thoáng hiện lên chút vẻ hài lòng.
- cháu gọi nó là “Tổng giám đốc Lục” vẻ xa lạ quá. Cháu là vợ của thằng nhóc đó cơ mà, cứ gọi là “Tổng giám đốc Lục” mãi thế?
- Thưa ông, chuyện đó ạ. Công ty quy định riêng mà. - Phó Tiểu Dao vội vàng xua tay giải thích.
Người quản gia già cũng mỉm khuyên giải.
- thưa lão gia, đây là môi trường công ty, thiếu gia và thiếu phu nhân cần giữ chừng mực riêng. Lão gia đừng bận tâm quá, cứ để họ tự nhiên ; việc xưng hô như thế là một niềm vui nho nhỏ đối với họ cũng nên.
- Thật ? - Ông lão Phó Tiểu Dao với ánh mắt trêu đùa.