Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tiểu Dao tòa nhà công ty đang hiện ngay mắt qua cửa kính xe.
- Chưa tới , nãy đường kẹt xe, nhưng giờ thì sắp đến nơi .
Lục Hàn Xuyên khẽ ừ một tiếng.
- Tối nay về nhà, đừng ngủ vội, chuyện với em; lẽ sẽ về muộn đấy.
- Được thôi. - Phó Tiểu Dao đáp khẽ, trong lòng cảm thấy chút vui.
Cô đại khái đoán định chuyện gì.
Cũng chẳng gì khác ngoài chuyện hiến tủy xương.
Sau khi cúp máy, Phó Tiểu Dao cất điện thoại , thở dài một thật dài, trả tiền xe và bước xuống.
Về đến công ty, bước khỏi thang máy, cô thấy Vũ Lâm đang chờ ngay cửa văn phòng .
- Cậu về ? Cậu thế? - Vũ Lâm bước về phía cô.
- Tớ ngoài cùng với Tổng giám đốc Lục. - Phó Tiểu Dao lấy thẻ từ mở cửa văn phòng trong túi xách , mở cửa bước .
Vũ Lâm theo cô.
- Hai bàn chuyện công việc ?
- . - Phó Tiểu Dao bật điều hòa lên và điều chỉnh nhiệt độ xuống mức 26 độ C.
Vũ Lâm xuống.
- Thảo nào, gọi điện mà chẳng thèm máy gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-71.html.]
- Tớ cố ý . - Phó Tiểu Dao lên tiếng xin .
Cuộc gọi mà cô nhận bên ngoài phòng bệnh của Kỳ Nhan chính là do Vũ Lâm gọi tới; lúc đó cô định sẽ gọi .
Thế nhưng, rời khỏi bệnh viện là cô quên béng mất chuyện đó.
- Cậu tìm tớ chuyện gì ? - Phó Tiểu Dao pha một tách mời Vũ Lâm.
Vũ Lâm uống mà đặt tách sang một bên.
- Cậu ?
- Tớ chuyện gì cơ chứ? - Phó Tiểu Dao ngơ ngác cô .
Vũ Lâm đảo mắt một vòng.
- Chỉ là bàn bạc chút chuyện thôi mà. Cậu thấy bầu khí ở công ty hôm nay gì đó ? Lúc sáng làm và cả lúc mới về đây, thấy đang bàn tán xôn xao về đấy ?
- Tớ thấy. - Phó Tiểu Dao gật đầu.
- tớ chẳng họ đang bàn tán gì về cả.
Vừa nãy cô tự hỏi thầm trong lòng.
Sáng nay cô nhận đủ sự chú ý và bàn tán , cớ giờ là buổi chiều mà chuyện đó vẫn chịu dứt.
Cô thậm chí còn tự hỏi liệu ai đó dán một mảnh giấy nhỏ lên .
- Trời đất, đúng là sống trong thế giới riêng của thật đấy; chuyện gì diễn bên ngoài cửa sổ cũng chẳng gì sất. - Vũ Lâm chỉ còn cạn lời.
- Cậu tưởng tớ rảnh lắm chắc? Tớ bận tối mắt tối mũi , làm gì còn thời gian mà để ý đến những chuyện khác. - Phó Tiểu Dao chống tay lên má.
- Nói tóm , rốt cuộc tớ làm gì mà trở thành chủ đề bàn tán của họ bữa cơm trưa thế?