Giọng điệu đầy chất vấn của khiến Phó Tiểu Dao cảm thấy khó chịu, cô đáp một cách uể oải.
- Sau khi khám sức khỏe xong, em thấy cả, nên em hỏi cô y tá; cô bảo đang ở đây, ở bên trong ... là Kỳ Nhan ?
Cô khẽ liếc về phía căn phòng bệnh ngay lưng .
Lục Hàn Xuyên mím chặt đôi môi mỏng và trả lời—đó chính là lời thừa nhận ngầm của .
- Vậy... em thể thăm cô ? - Phó Tiểu Dao siết chặt sợi dây túi xách trong tay, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Lục Hàn Xuyên lập tức từ chối, gương mặt hiện lên vẻ khó chịu rõ rệt.
- Không !
- Tại chứ?
- Chẳng lý do gì cả. Dù thì em cũng gặp cô ; bây giờ em nên về công ty , sẽ tự lo liệu chuyện lấy kết quả khám sức khỏe.
Nói xong, bỏ cô và trở phòng bệnh của Kỳ Nhan.
- Đã chuyện xong với Tư Niên ? - Kỳ Nhan khép cuốn sách đang cầm tay , nở một nụ nhợt nhạt, yếu ớt chào đón Lục Hàn Xuyên khi bước phòng.
Lục Hàn Xuyên thấy cô đang tựa lưng đầu giường, chỉ khoác một chiếc áo mỏng; gương mặt vốn dĩ nghiêm nghị của thoáng hiện lên vẻ hài lòng.
- Sao em dậy thế? Anh dặn em nghỉ cơ mà?
- Ngày nào em cũng lì một chỗ, em sắp cứng đờ cả đây . Cho em dậy một lát thôi mà. - Cô nắm lấy cánh tay và lắc nhẹ đầy vẻ nũng nịu.
Lục Hàn Xuyên vốn là chịu thua nhất những cử chỉ làm nũng như thế của cô. Anh kỹ khắp cô, thấy quả thực hôm nay trông cô vẻ khỏe khoắn hơn hẳn, nên ép buộc nữa mà đồng ý cho cô dậy.
- Khoác cái , kẻo cảm lạnh đấy. - Lục Hàn Xuyên cầm lấy một chiếc áo khoác dày dặn và đưa cho cô.
Kỳ Nhan ngoan ngoãn đón lấy chiếc áo và mặc hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-68.html.]
- À Hàn Xuyên, và Tư Niên chuyện gì thế? Trông bí mật ghê, cứ tận ngoài hành lang mới chịu chuyện cơ đấy.
Lục Hàn Xuyên cụp mắt xuống, che ánh của .
- Anh chỉ vài chuyện liên quan đến ca phẫu thuật thôi.
- Phẫu thuật ư? - Đôi mắt Kỳ Nhan sáng bừng lên, vẻ mặt cô giấu nổi niềm phấn khích.
- Ngày phẫu thuật ấn định ? Khi nào thì em thể tiến hành ca mổ?
- Sắp , ca phẫu thuật đầu tiên sẽ chỉ mất vài ngày thôi.
- Tuyệt quá! - Kỳ Nhan chắp hai tay , bật vì sung sướng.
Lục Hàn Xuyên rút một tờ khăn giấy và đưa cho cô.
- Đừng nữa, trông chẳng chút nào .
- Anh chê em ? - Kỳ Nhan bĩu môi, tỏ vẻ vui.
Lục Hàn Xuyên khẽ lắc đầu.
- Không .
- Em tin! - Kỳ Nhan co chân , ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối; gương mặt cô tràn ngập nỗi buồn.
- Thật em bây giờ xí, tóc thì sắp rụng hết, da dẻ vàng vọt đen sạm, cả chẳng còn chút sức sống nào. Trông thế thì làm mà cho nổi...
- Khi bệnh tình thuyên giảm, em sẽ sớm hồi phục thôi mà; đừng suy nghĩ lung tung nữa! - Lục Hàn Xuyên vươn tay xoa nhẹ lên mái tóc cô, ánh mắt thoáng hiện vẻ xót xa.
Kỳ Nhan sụt sịt mũi.
- Hàn Xuyên , nghĩ liệu em còn thể tiếp tục múa nữa ?
- Được chứ.