- Cũng chẳng gì to tát , chỉ là vì cả hai chúng đều là thư ký của Tổng giám đốc Lục, nên mới ghé qua chào hỏi cô một tiếng. Ai ngờ đến nơi, bỗng nhận lẽ nên đến mới . Cô bộ đồ cô đang mặc xem. Cô làm mất mặt giới thư ký chúng quá đấy!
Cô thư ký giữa bước lên một bước, khẽ giật nhẹ tay áo của Phó Tiểu Dao với vẻ mặt đầy vẻ chán ghét.
Phó Tiểu Dao cúi xuống bản .
- Trang phục của vấn đề gì ?
Chiếc váy đỏ dài tay, dài ngang gối mà cô đang mặc mua với giá gần hai nghìn nhân dân tệ.
Tuy thuộc hàng xa xỉ phẩm, nhưng nó cũng chẳng hề tệ chút nào, và điểm gì đáng chê trách cả.
- Tất nhiên là vấn đề ! - Cô thư ký lên tiếng bĩu môi, dùng giọng điệu đầy mỉa mai .
- Nhân viên bình thường thì , nhưng là thư ký của Tổng giám đốc Lục, cô đại diện cho hình ảnh của công ty đấy. Ăn mặc thế để tham dự tiệc chào mừng thì thật xứng với danh phận thư ký chút nào. Cô rằng sự luộm thuộm của cô sẽ làm mất mặt cả Tổng giám đốc Lục lẫn thể công ty ?
- Mất mặt ư? - Phó Tiểu Dao khẽ bĩu môi.
- Tôi chẳng thấy gì đáng hổ cả; ngược , chính các cô mới là ...
Ánh mắt cô lướt xuống những đường xẻ n.g.ự.c táo bạo trang phục của ba cô thư ký , khiến cô nhất thời cảm thấy cạn lời.
Quả thực, cả ba họ đều ăn mặc vô cùng hở hang và phô trương.
- Phó Tiểu Dao, cô đang cái gì đấy? - Cô thư ký lên tiếng vội che n.g.ự.c , trừng mắt Phó Tiểu Dao đầy vẻ bất mãn.
Phó Tiểu Dao dời mắt chỗ khác, khẽ mỉm .
- Tôi nhớ hôm mới nhậm chức tại công ty, Tổng giám đốc Lục từng quy định rằng nhân viên nữ phép mặc trang phục quá hở hang. Chẳng hiện giờ các cô đang ngang nhiên làm trái mệnh lệnh của Tổng giám đốc Lục ?
Nghe những lời , nét mặt của cả ba họ bỗng cứng đờ .
Phó Tiểu Dao phủi nhẹ những nếp nhăn tay áo, chỗ cô thư ký giật, tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-46.html.]
- Vừa nãy các cô cũng rằng thư ký là đại diện cho hình ảnh của công ty mà. Vậy theo các cô, ngoài sẽ nghĩ gì khi thấy trang phục hở hang thế ? Chẳng lẽ các cô đ.á.n.h giá hình ảnh công ty chúng là thô tục, rẻ tiền ?
- Phó Tiểu Dao, cô lấy cái gan mà dám ăn với bọn như thế hả?
- Là chính các cô, những , chủ động gây sự với mà.
- Cô!
Ba thành viên trong nhóm thư ký vô cùng tức giận. Họ ngờ rằng con thỏ trắng nhỏ bé, kẻ vốn luôn họ bắt nạt, dám c.ắ.n trả.
- Phó Tiểu Dao, cô giỏi thật đấy! - Cô thư ký lên tiếng nheo mắt đầy vẻ nguy hiểm, bất ngờ giơ ly rượu vang đỏ tay lên và hắt thẳng Phó Tiểu Dao.
Đồng t.ử của Phó Tiểu Dao khẽ co ; cô kịp né tránh nên hắt rượu ướt sũng. Chiếc váy ướt sũng, lạnh ngắt và dính chặt da thịt, tạo cảm giác vô cùng khó chịu.
- Các quá giới hạn đấy! - Cô c.ắ.n chặt môi, trừng mắt họ đầy giận dữ.
- Quá giới hạn ư? - Cô thư ký đưa chiếc ly rỗng cho bên cạnh, khoanh tay ngực, Phó Tiểu Dao với nụ nửa miệng.
- Ai bảo cô chọc giận bọn làm gì?
Phó Tiểu Dao siết chặt hai bàn tay.
- Tôi đắc tội gì với các , ?
- Ai bảo là ? - Vẻ mặt cô thư ký lập tức trở nên méo mó, trông dữ tợn như một con quỷ.
- Cô đắc tội với bọn ngay từ cái ngày cô bước chân làm thư ký ! Cô xuất từ một trường đại học bình thường, dựa mà đòi ngang hàng với bọn chứ?
Hóa là vì ghen tỵ!
Phó Tiểu Dao kéo kéo chiếc váy ướt sũng, giận dữ đáp trả.
- Các giỏi thì hỏi Tổng giám đốc Lục , với thì ích gì chứ!