Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
- Đâu em nhà, cớ gì cứ ở nhà khác? - Lục Hàn Xuyên với vẻ mặt sầm sì.
Phó Tiểu Dao c.ắ.n nhẹ môi.
- tiệc sinh nhật của Lâm Lâm diễn buổi tối, chắc chắn sẽ muộn mới kết thúc. Giờ đó bắt taxi dễ chút nào, nên em mới ở .
- Không . - Lục Hàn Xuyên vẫn kiên quyết từ chối.
Phó Tiểu Dao trở nên sốt ruột.
- Chẳng lẽ em mò về nhà giữa đêm khuya ?
- Anh sẽ đến đón em. - Lục Hàn Xuyên khoanh tay ngực.
Phó Tiểu Dao ngạc nhiên.
- Anh sẽ đích đến đón em ?
- Nhà cô ở ? - Lục Hàn Xuyên hỏi mà trả lời trực tiếp câu hỏi của cô.
Phó Tiểu Dao ngơ ngác địa chỉ nhà của Vũ Lâm cho .
Nghe xong, phẩy tay hiệu cho cô lui .
- Được , mười giờ tối sẽ gọi điện cho em, lúc đó em nhớ ngoài.
Phó Tiểu Dao bước ngoài với những bước chân nhẹ bẫng, cứ như thể đang dẫm những đám mây ; cảm giác thật sự quá đỗi hư ảo.
Anh thực sự đến đón cô ?
Phải chăng lo lắng cô sẽ bắt taxi để về nhà, là sợ cô gặp nguy hiểm đường ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-365.html.]
Phó Tiểu Dao ngoảnh đầu , liếc cánh cửa phòng Chủ tịch, bất giác mỉm , trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả.
Mặc dù cô chẳng liệu suy đoán của chính xác , nhưng điều đó cũng chẳng ngăn cản cô cứ thế mà mơ mộng.
Phó Tiểu Dao trở về phòng làm việc, xuống ghế và xoay một vài vòng đầy phấn khích.
Thế nhưng, niềm phấn khích chẳng kéo dài bao lâu thì ngắt quãng bởi một cuộc điện thoại.
Đó là một cuộc gọi từ một lạ trong cùng thành phố. Cô ngần ngừ một lát, nhưng vẫn bắt máy.
- Alo, là Phó Tiểu Dao đây.
Cô tự hỏi liệu đây là một cuộc gọi quảng cáo làm phiền nào đó .
- Chào Phó Tiểu Dao, là Đường Nghị đây. - Giọng đầy quyến rũ của Đường Nghị vang lên từ đầu dây bên .
Phó Tiểu Dao sửng sốt.
- Sao điện thoại của ?
Chẳng lẽ cô đưa cho ?
Đường Nghị khẽ, tiếng như ma lực khiến mềm nhũn cả xương cốt.
- Nếu cô đưa cho , thì đành tự tra lấy thôi. Đối với mà , đây là chuyện khó khăn gì, ?
- Thế hỏi xin ? - Phó Tiểu Dao nhất thời á khẩu.
- Lần hỏi xin cô là để thể hiện thành ý. Suy cho cùng, nếu cứ thế tự ý tra điện thoại của cô thì vẻ chẳng tôn trọng cho lắm. Nếu cô chịu đưa, thì cũng chẳng làm cái chuyện đó . - Đường Nghị với vẻ đầy oan ức.
Phó Tiểu Dao đảo mắt một vòng.
- Đường , rốt cuộc thể giúp gì cho đây?