- , bác sĩ đó gọi điện cho tớ và rằng sắp nước ngoài để tu nghiệp, nên sẽ tiếp tục điều trị đôi chân cho bố tớ nữa.
- Sao xảy chuyện chứ? Vậy sắp tới chú sẽ làm đây?
Ánh mắt Vũ Lâm trở nên đượm buồn.
- Từ giờ trở , chắc gia đình tớ đành tự chăm sóc cho ông ở nhà thôi. Cậu hiểu rõ tình trạng chân của bố tớ ; bao nhiêu năm chạy chữa mà chẳng hề thuyên giảm chút nào. E rằng cũng sẽ vẫn thôi. Thật , bố tớ từng ý định buông xuôi từ lâu lắm .
- Đâu thể là chữa chứ? Chỉ cần tìm đúng thầy thuốc, đôi chân của chú nhất định sẽ bình phục thôi. - Phó Tiểu Dao an ủi.
Vũ Lâm gật đầu.
- Nói thì đúng là như thật, nhưng với cảnh gia đình tớ, làm mà đủ tiền bạc và các mối quan hệ để tìm một vị bác sĩ giỏi đây?
Phó Tiểu Dao khẽ hé môi, nhưng chẳng nên lời.
Một lúc , cô ngập ngừng lên tiếng.
- Hay là... để tớ thử hỏi chồng tớ xem nhé?
- Chồng ư? - Vũ Lâm thoáng chút ngỡ ngàng, bỗng đôi mắt cô sáng bừng lên đầy vẻ phấn khích.
- ! Sao tớ quên mất chồng nhỉ? Nếu là bạn của Lục thì chắc chắn chồng là một nhân vật tiếng tăm; nhất định sẽ tìm phù hợp giúp tớ! Tiểu Dao , làm ơn hãy giúp tớ với!
Cô dùng cả hai tay nắm chặt lấy tay của Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao hít một thật sâu.
- Tớ sẽ cố gắng hết sức để thuyết phục chồng , nhưng tớ thể đảm bảo chắc chắn rằng sẽ đồng ý nhé. Dù thì... tính cũng lạnh nhạt, thờ ơ một chút.
- Không , cứ cố gắng hết sức là . Nếu chồng đồng ý, tớ sẽ chẳng trách ; nhưng nếu chịu đồng ý, tớ nhất định sẽ vô cùng ơn . - Đôi mắt Vũ Lâm đỏ hoe vì xúc động.
Phó Tiểu Dao vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô bạn, nhưng đáp lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-355.html.]
Thú thật, cô thực sự chẳng chút tự tin nào để mở lời nhờ Lục Hàn Xuyên tìm bác sĩ giúp. Suy cho cùng, tính cách vốn dĩ lạnh nhạt, và cô cũng chẳng hề nhờ vả bất cứ điều gì.
Thế nhưng, khi nghĩ đến cha của Vũ Lâm - đàn ông trung niên luôn đối xử ân cần với cô chẳng khác nào với chính con gái ruột của - cô thực sự đành lòng làm ngơ.
Cô sẽ dốc hết sức để thuyết phục Lục Hàn Xuyên đồng ý. Cùng lắm thì chi phí chữa bệnh, cô và Vũ Lâm sẽ trả cho sòng phẳng, thậm chí còn trả dư thêm một chút. Dù thì cô cũng nợ vài triệu , nợ thêm chút nữa cũng chẳng .
Nghĩ đến đó, Phó Tiểu Dao khẽ thở hắt , tay chạm nhẹ vùng bụng dậy.
- Tiểu Dao , chúng về thôi chứ? - Vũ Lâm cũng lên theo.
Phó Tiểu Dao lắc đầu.
- Tớ về vội , tớ định gặp một ở trong tòa nhà bệnh viện .
- Ai thế? - Vũ Lâm tò mò hỏi.
Phó Tiểu Dao nheo mắt .
- Một phụ nữ mà tớ thực sự quan tâm đấy. Đi thôi nào.
Vũ Lâm theo cô thang máy.
- Cậu phiền ? Cậu rõ ràng. Tớ thấy rằng Tiểu Dao , dạo chuyện bí ẩn quá.
Phó Tiểu Dao mỉm với cô.
- À, để tớ cho , tớ sắp gặp bây giờ là tình địch của tớ và là yêu cũ của chồng tớ.
- Người yêu cũ của chồng ? – Vũ Lâm tỏ tò mò.
- Sao yêu cũ của chồng ở đây?
- Cô bệnh.
- Bệnh gì?