Phó T.ử Huyên hừ lạnh và thừa nhận.
Phó Tiểu Dao buồn giận.
- Phó T.ử Huyên, chị với em bao nhiêu là chị tiền! Em chị lấy mà đưa cho em đây?
- Phó Tiểu Dao , là cô tiền, mà là cô bản lĩnh để chiếm trái tim của rể. Nếu cô chút tài cán, thể moi chút tiền từ kẽ tay của rể . Đằng cô xem, cô kết hôn với rể ba năm trời, mà vẫn ngây thơ y như thuở nào. Giỏi thật đấy! - Phó T.ử Huyên mỉa mai .
Bụng Phó Tiểu Dao càng lúc càng đau dữ dội, mồ hôi lạnh rịn nơi thái dương.
- Chị thực sự xin vì chiếm trái tim của rể em đấy! - Cô lạnh lùng đáp .
Phó T.ử Huyên chẳng những nhận sự giận dữ trong lời của cô, mà còn đà lấn tới, đắc ý .
- Cô , nếu cô chiếm trái tim rể, thì lẽ nào cho cô tiền ? Tại cờ b.ạ.c làm gì chứ? Thế nên, tất cả chuyện đều là của cô cả!
Phó Tiểu Dao nổi cơn thịnh nộ.
- Vậy tối nay em gọi điện cho chị chỉ để trách móc chị ?
- Nếu cô kể lể những chuyện đó với , thì cần gì gọi cho cô chứ? Dù thì, cô cũng nợ một lời xin đấy. - Phó T.ử Huyên hừ lạnh một tiếng.
Phó Tiểu Dao nhắm chặt mắt .
- Vậy rốt cuộc em gì ở chị đây?
- Đưa tiền cho !
- Đưa tiền cho em, em đem cờ b.ạ.c tiếp ?
- Chỉ cần cô chịu khó đưa tiền cho đều đặn, thì việc gì cờ b.ạ.c chứ? Tôi cờ b.ạ.c cũng chỉ là để kiếm chút tiền tiêu vặt thôi mà. - Phó T.ử Huyên với giọng chút yếu ớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-329.html.]
Phó Tiểu Dao lập tức nhận đang dối, cô cảm thấy vô cùng thất vọng.
- Chị với em , chị tiền.
- Vậy thì cô cứ xin rể mà lấy. Cho dù rể tình ý gì với cô nữa, thì cô vẫn là vợ của mà. Chỉ cần cô đủ mặt dày để mở miệng đòi hỏi, tin chắc rể sẽ chẳng nỡ từ chối cô . - Phó T.ử Huyên một cách thản nhiên như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Ánh mắt Phó Tiểu Dao tối sầm , cô giận đến mức suýt chút nữa thì nổ tung, đúng lúc đó, một bàn tay to lớn bỗng nhiên xuất hiện từ hư và giật lấy chiếc điện thoại tay cô.
- Ai đó? - Cô vội vàng sang .
Lục Hàn Xuyên giơ tay về phía cô, hiệu cho cô giữ im lặng.
Nhìn thấy đàn ông đột ngột xuất hiện, Phó Tiểu Dao mím chặt môi, giọng đầy tủi gọi khẽ.
- Hàn Xuyên , T.ử Huyên...
- Khoan hãy gì cả. - Lục Hàn Xuyên đặt một tay lên đỉnh đầu cô.
Hơi ấm từ bàn tay to lớn của xuyên qua da đầu, lan tỏa tận đáy lòng cô; nó mang theo một sức mạnh trấn an kỳ diệu, giúp cô bình tĩnh ngay tức khắc.
- Ừm, em sẽ nữa. - Cô vội vàng lau nước mắt, ngoan ngoãn ngưng và thêm lời nào.
Thấy Phó Tiểu Dao lời đến thế, Lục Hàn Xuyên nhẹ nhàng rút tay khỏi đầu cô, đưa chiếc điện thoại gần tai cô. Ngay lập tức, một tiếng gầm gừ đầy giận dữ vang lên từ đầu dây bên .
- Phó Tiểu Dao, cô điếc ? Tôi đang chuyện với cô đấy! Tại cô dám lờ khi đang chuyện hả?
- Phó T.ử Huyên! - Lục Hàn Xuyên lạnh lùng cau mày, quát lớn.
Phó T.ử Huyên sững trong giây lát.
- Anh là ai thế?
- Lục Hàn Xuyên! - Lục Hàn Xuyên chậm rãi thốt ba chữ đó.