Chuyện đó xảy ba năm , khi cô tình cờ thấy chiếc ngọc bội của Lục Hàn Xuyên.
Hồi đó, Lục Hàn Xuyên vẫn còn giận dữ và cảnh cáo cô đụng đồ đạc của .
Hình dáng của chiếc ngọc bội đó giống với chiếc đang tay ông lão, chỉ khác ở chỗ nó kích thước lớn hơn.
- Hehe, vì cháu từng thấy nó , nên sẽ nhiều nữa; chiếc ngọc bội là dành cho cháu đấy. - Ông lão trịnh trọng trao chiếc ngọc bội cho Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao sững sờ.
- Tặng cho cháu ?
- . Hậu duệ của Lục gia đều sở hữu một chiếc. Tương tự, vợ của họ cũng . Chiếc của cháu lẽ trao cho cháu từ ba năm , nhưng vì một lý do nào đó...
Nói đến đây, ông lão trừng mắt Lục Hàn Xuyên đầy vẻ giận dữ.
Lý do đó là gì thì ai cũng hiểu rõ.
Phó Tiểu Dao cũng đầu về phía Lục Hàn Xuyên, gương mặt hiện lên vẻ bối rối; cô tự hỏi liệu nên nhận lấy chiếc ngọc bội , và ánh mắt cô như đang cầu cứu .
Nhận thấy cô đang phân vân, đôi môi mỏng của Lục Hàn Xuyên khẽ mấp máy.
- Ông tặng cho em , cứ nhận lấy .
Có sự đồng ý của , Phó Tiểu Dao còn chút băn khoăn nào nữa; cô cẩn thận đón lấy chiếc ngọc bội, đôi mắt rưng rưng ngấn lệ.
Cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc và xúc động.
Cô mong chờ khoảnh khắc suốt ba năm qua, và cuối cùng thì ngày cũng đến.
Việc chấp thuận cho cô đeo chiếc ngọc bội - biểu tượng của Lục gia - đồng nghĩa với việc chính thức công nhận cô là vợ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-323.html.]
- Ông ơi, cháu cảm ơn ông ạ. - Phó Tiểu Dao nghẹn ngào lời cảm ơn.
Ông lão buồn thương cảm.
- Sao cháu vẫn còn thế ?
- Cháu ạ, chỉ là cháu vui quá thôi. - Phó Tiểu Dao ngượng ngùng giải thích.
Ông lão và chú Phúc , nụ môi càng trở nên hiền hậu hơn.
- Cháu vui là đúng , nhưng mau lau khô nước mắt nào, đang cháu đấy.
Nghe lời nhắc nhở của ông lão, Phó Tiểu Dao mới chợt nhận rằng trong đại sảnh vẫn còn đông . Cô vội vàng đón lấy chiếc khăn tay do hầu đưa tới, lau nước mắt trấn tĩnh cảm xúc.
- Cháu xin ông, cháu mất bình tĩnh.
- Không , chỉ cần chú ý hơn là . Đi thôi, chúng hãy mộ tổ thắp hương cho các bậc tiền nhân. - Ông lão dậy, dẫn đầu bước khỏi đại sảnh.
Phó Tiểu Dao bước tới bên Lục Hàn Xuyên và đưa cho chiếc ngọc bội.
Lục Hàn Xuyên chiếc ngọc bội tay, khẽ cau mày.
- Em đưa cái cho làm gì?
- Anh cất giữ giúp em với, em sợ sẽ làm mất mất. - Phó Tiểu Dao khẽ .
Lục Hàn Xuyên mặt lạnh tanh, trả chiếc ngọc bội cho cô.
- Đồ đạc của thì tự mà giữ lấy. Nếu sợ làm mất, em cứ cất két sắt trong phòng .
- mà...
- Thôi . - Lục Hàn Xuyên ngắt lời cô một cách thiếu kiên nhẫn.