Lục Hàn Xuyên đặt tách xuống và đầu .
- Ông tin ?
Ông cụ mỉm , trả lời câu hỏi đó mà chuyển thẳng sang chuyện khác.
- Tuy công ty quan trọng, nhưng gia đình cũng quan trọng kém. Nếu thời gian, cháu nên dành nhiều thời gian hơn cho Tiểu Dao và sớm sinh cho ông một đứa cháu .
Khi nhắc đến chuyện con cái, Phó Tiểu Dao đỏ bừng mặt; cô nhớ ông cụ sai dì Tống bỏ t.h.u.ố.c đồ ăn của cô và Lục Hàn Xuyên.
Không chỉ riêng cô, Lục Hàn Xuyên cũng nghĩ đến chuyện đó; gương mặt tuấn tú của lập tức sa sầm , trông thật khó coi.
- Ông , ông đừng bận tâm quá nhiều về chuyện con cái, khi nào duyên đến thì tự khắc sẽ thôi.
- Hừ, ba năm cháu cũng y hệt như đấy. - Ông cụ khẩy.
Phó Tiểu Dao lén sang phía Lục Hàn Xuyên.
Ba năm từng câu đó ?
Lục Hàn Xuyên nhận thấy ánh mắt của Phó Tiểu Dao nhưng đáp cô. Anh dậy, bước đến bên cạnh ông cụ và đỡ ông lên.
- Đi thôi ông, cháu sẽ ăn cùng ông.
- Ai thèm để cháu cùng chứ? Nhìn cái bản mặt lạnh tanh chút biểu cảm của cháu là thấy chán ngán . - Ông cụ với vẻ mặt tỏ ý chê bai, nhưng trong ánh mắt ánh lên nụ .
- Tiểu Dao, cháu cùng với ông luôn nhé. - Ông cụ chìa bàn tay còn về phía Phó Tiểu Dao.
Mặc dù Phó Tiểu Dao thấy đói, nhưng cô từ chối; cô vội vàng bước tới để đỡ ông cụ ở phía bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-316.html.]
Ông cháu họ cùng về phía phòng ăn, còn chú Phúc thì theo phía với nụ rạng rỡ môi.
Sau bữa ăn, ông cụ còn trụ nổi nữa nên chú Phúc đưa về phòng nghỉ ngơi. Dẫu thì ông cũng cao tuổi, sức khỏe và tinh lực chẳng còn như xưa.
- Đi thôi. - Lục Hàn Xuyên với Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao nghiêng đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu.
- Đi cơ?
- Về phòng . - Lục Hàn Xuyên cất bước, thẳng khỏi phòng ăn.
Phó Tiểu Dao vội vã theo .
Hai trở về căn phòng của Lục Hàn Xuyên trong ngôi nhà cổ. Căn phòng dọn dẹp ngăn nắp, giường chiếu cũng trải sẵn sàng, nên họ thể ngủ ngay lập tức.
Phó Tiểu Dao chiếc giường cổ kính to lớn, nhịp thở bỗng trở nên gấp gáp hơn hẳn.
Cô kìm mà nhớ chuyện ba năm về - cái đêm cô mới kết hôn với Lục Hàn Xuyên. Phòng tân hôn bài trí ngay tại đây; cô chính chiếc giường để chờ đợi , nhưng chờ suốt cả đêm dài mà chẳng hề trở về.
Mãi đến ngày hôm mới , và câu đầu tiên chính là yêu cầu cô dọn khỏi nơi . Kể từ đó, cô bao giờ đặt chân đến ngôi nhà cổ nữa, mà luôn sống tại căn biệt thự hiện tại.
Nhớ chuyện cũ, một nụ chua chát hiện lên nơi khóe môi Phó Tiểu Dao.
- Em đang gì đấy? - Giọng lạnh lùng của Lục Hàn Xuyên vang lên từ phía .
Phó Tiểu Dao đưa tay áo lên, lau những giọt nước mắt vốn chẳng hề hiện hữu nơi khóe mắt, đầu , gượng gạo nở một nụ .
- Có gì , em chỉ thấy mấy món đồ nội thất ở đây quá thôi.
- Nghe là em đang dối . - Lục Hàn Xuyên liếc cô một cách hờ hững.