Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tiểu Dao hít hít mũi.
- Em xin , em thực sự ngờ Đường Nghị ...
- Mọi chuyện qua . - Lục Hàn Xuyên mím môi.
- Hả? - Phó Tiểu Dao ngước .
Lục Hàn Xuyên cởi áo khoác ngoài.
- Em hiểu cũng .
Nói xong, bước lên lầu.
Thực , cũng hiểu rằng thể trách cô về chuyện ; suy cho cùng, chính là nhất quyết bắt cô cùng.
Ban ngày thực sự giận, nhưng giờ đây cơn giận nguôi ngoai.
Chỉ là trong lòng vẫn còn chút bận tâm - bận tâm vì những đàn ông khác đang dòm ngó cô.
Phó Tiểu Dao theo bóng dáng Lục Hàn Xuyên đang bước lên lầu, hiểu rốt cuộc lời ý nghĩa gì.
- Mọi chuyện qua ... nghĩa là còn giận nữa ? - Cô lầm bầm đầy vẻ hoài nghi.
Chính vì liệu còn giận , mà suốt buổi chiều nay cô sống trong tâm trạng vô cùng bất an.
vẻ mặt điềm tĩnh của lúc nãy, chắc hẳn còn giận nữa .
Phó Tiểu Dao thở phào nhẹ nhõm; trong lòng cô hạ quyết tâm rằng từ nay về , cô sẽ giả vờ như từng quen Đường Nghị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-310.html.]
Nghĩ , cô cũng bước lên lầu và trở về phòng .
Lục Hàn Xuyên xong quần áo thì thấy cô bước ; chẳng năng gì với cô, chỉ mở một chai vang đỏ và rót ly.
Phó Tiểu Dao cất bộ trang phục dùng trong lễ tế tổ, chợt nhớ một chuyện, liền ngước Lục Hàn Xuyên.
- À Hàn Xuyên, chiều nay cô Kỳ Nhan gọi điện cho đấy.
Lục Hàn Xuyên khựng một chút khi đang lắc nhẹ ly rượu.
- Cô tìm chuyện gì ?
- Em , cô chẳng gì cả, mà em cũng hỏi. Em chỉ bảo cô gọi trực tiếp di động của thôi. Cô gọi cho ? - Phó Tiểu Dao hỏi .
Lục Hàn Xuyên nhấp một ngụm rượu.
- Anh tắt điện thoại.
Khóe miệng Phó Tiểu Dao khẽ giật giật. Có vẻ như khi Kỳ Nhan hẳn suy sụp; hoặc cũng thể cô định gọi cho , nhưng chỉ gọi điện thoại bàn tại biệt thự khi chắc rằng máy di động của tắt.
- Đã thu xếp xong hết ? - Lục Hàn Xuyên đặt ly xuống và dậy.
Phó Tiểu Dao lắc nhẹ chiếc túi tay.
- Em chẳng gì nhiều cả, chỉ mỗi thứ thôi.
- Vậy thì thôi. - Anh đút một tay túi quần bước về phía cửa.
Phó Tiểu Dao vội vã bước theo .